Tần Trí Thành có thói quen chạy bộ buổi sáng.
Trước đây lúc đi công tác cùng anh, có lúc sáu bảy giờ sáng tỉnh dậy Diệp Tuyền đã thấy thấy Tần Trí Thành mặc đồ thể thao vừa chạy bộ về, yết hầu chuyển động, trán rịn mồ hôi mỏng, cả người toát ra vẻ sạch sẽ sảng khoái.
Dĩ nhiên, Tần Trí Thành lúc này chuẩn bị ra ngoài, và cũng mặc bộ đồ tương tự.
Anh uống nước trong bình thể thao, ánh mắt dừng lại ở chỗ cô.
Sau một đêm trằn trọc, tóc Diệp Tuyền rối bù như bị bom nổ, đồ ngủ cũng nhăn nhúm, mắt sưng húp.
“…”
“…”
Bốn mắt nhìn nhau, giọng Tần Trí Thành trầm thấp: “Ngủ thêm chút nữa đi?”
Diệp Tuyền chớp mắt, rồi lại lắc đầu: “Đợi tôi năm phút.”
Rồi “rầm” một tiếng đóng cửa lại, vào trong sửa soạn.
Ngày đầu tiên sống chung sau khi kết hôn vẫn phải để lại ấn tượng tốt cho đối phương.
Cô thay bộ đồ thể thao ít khi mặc, tóc buộc cao, vầng trán trơn bóng trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay có ngũ quan xinh xắn rạng rỡ, mặt mộc hoàn toàn, nhưng trước khi ra ngoài Diệp Tuyền suy nghĩ một chút, vẫn tô thêm chút son.
Tết Nguyên Đán ở biệt thự Duyệt Thịnh không khí lạnh lẽo, xung quanh đều treo đèn lồng và đồ trang trí năm mới.
Những bụi hoa cỏ trên dải phân cách phủ đầy tuyết trắng, vừa ra khỏi cửa, cả người đã bị bao bọc bởi một lớp hơi lạnh.
Diệp Tuyền khẽ thở ra, hà một hơi lạnh, chạy bộ chậm rãi bên cạnh Tần Trí Thành.
Xung quanh có vài gia đình dắt chó đi dạo hoặc đi ra ngoài, lúc gặp Tần Trí Thành đều khẽ gật đầu chào rồi lại nhìn Diệp Tuyền, cười gật đầu lần nữa.
Những người sống ở biệt thự Duyệt Thịnh ít nhiều đều có quan hệ làm ăn với nhau, dù hiện tại không có cũng không chắc sau này sẽ không có.
Mấy nhà hàng xóm đa số đều quen mặt nhau, có số điện thoại liên lạc.
Tần Trí Thành đưa Diệp Tuyền đi chạy bộ buổi sáng, chỉ mới chạy một tiếng đồng hồ, mấy nhà xung quanh cũng đều ngầm hiểu, biết nhà sếp Tần có thêm người mới rồi.
Chạy hơn nửa tiếng, Diệp Tuyền hơi đuối sức, cố nén hơi thở hổn hển.
Tần Trí Thành dường như nhận ra, cũng khẽ chậm lại động tác.
Sau một tiếng chạy, cổ vai Diệp Tuyền đã ướt đẫm mồ hôi, cô đưa tay quạt, bị Tần Trí Thành khẽ giữ lại.
“Vừa chạy xong, về nhà đã.” Anh nói.
Diệp Tuyền thở hổn hển, khẽ đáp, bị anh nắm cổ tay dắt về nhà.
Mở cửa, người giúp việc thường ngày chuẩn bị bữa sáng cho Tần Trí Thành đã đến.
“Ông chủ.” Dì Vương nhìn Diệp Tuyền, cười: “Bà chủ”
Lần trước gặp vẫn còn gọi là cô Diệp.
Nghĩ lại, chắc là Tần Trí Thành đã nói rồi.
Diệp Tuyền gật đầu, lướt qua Tần Trí Thành, hai người lần lượt vào phòng tắm tắm rửa.
Diệp Tuyền ra trước.
Trước mặt cô được đặt bữa sáng, dì Vương nói: “Vẫn theo sở thích trước đây của cô, làm cho cô một bát cháo yến mạch. Nếu lần sau cô muốn ăn gì, có thể báo trước cho tôi.”
“Không cần, tôi ăn giống anh ấy là được rồi.” Diệp Tuyền không muốn phiền phức chuyện bữa sáng.
Không ngờ dì Vương lại cười: “Ông chủ cũng đặc biệt dặn tôi, sau này cô muốn ăn gì thì làm cho ông chủ một phần giống hệt là được.”
“…”
Diệp Tuyền ăn sáng, nhận được không ít lời chúc mừng năm mới, cô lịch sự trả lời từng người.
Còn nhìn thấy tin nhắn của Đường Hồng.
Theo lý mà nói, cùng công ty, cô ta gửi lời chúc mừng năm mới là chuyện bình thường.
Chỉ là, tin nhắn cô ta gửi lại không phải là tin nhắn nhóm mà là gửi riêng cho Diệp Tuyền một đoạn rất dài, hồi tưởng lại mối quan hệ cấp trên cấp dưới trước đây của hai người, còn chúc Diệp Tuyền năm mới vui vẻ, ngày nào cũng vui.
Cô ta có thái độ này, chắc chắn là vì hôm đó vô tình bắt gặp Diệp Tuyền và Tần Trí Thành nói chuyện.
Diệp Tuyền cũng lịch sự đáp lại.
Trên trang cá nhân, Tôn Bội Bội cũng đăng một dòng trạng thái mới.
Ảnh là bụng bầu của cô ta, khoác tay một người đàn ông, cánh tay rắn rỏi gầy gò.
[Năm mới, gia đình ba người.]
Diệp Tuyền ăn cháo, tính toán ngày tháng, cũng sắp đến rồi.
Một lát sau, cô nhấn thích cho Tôn Bội Bội.
Lúc Tôn Bội Bội nhận được lượt thích của Diệp Tuyền, đang ngồi bên cạnh Thẩm Bồi Diên, đối diện với một đám họ hàng nhà họ Thẩm.
“Cô dâu bụng to thế này rồi, đừng đính hôn nữa, mau tổ chức đám cưới đi. Hai đứa định cưới lúc nào?”
“Ba tháng sau.”
“Không được không được… lúc đó bụng càng to, mặt mũi sưng húp thì chụp ảnh xấu lắm.” Một người thân nhíu mày, “Cưới ngay sau Tết đi, chọn ngày tốt, tổ chức nhanh gọn, đừng kéo dài nữa.”
Vẫn luôn im lặng đứng bên pha trà rót nước, dì Hà khựng lại.
“Gấp quá rồi, còn chưa chuẩn bị gì cả.”
Mẹ Thẩm lạnh nhạt liếc bà, cúi đầu uống trà: “Cũng chẳng có gì cần chuẩn bị. Cưới ở nhà họ Thẩm, gả cũng từ nhà họ Thẩm. Những nghi thức rườm rà thì bỏ được cứ bỏ, Bội Bội bụng lớn rồi cũng không tiện lâu.”
Nghe thì như đang nghĩ cho cô, nhưng Tôn Bội Bội hiểu rõ, mẹ Thẩm chỉ muốn làm cho xong chuyện.
Tôn Bội Bội nhìn sang Thẩm Bồi Diên bên cạnh: “Bồi Diên, ý anh thì sao?”
Người đàn ông lạnh nhạt cụp mắt, thái độ như người ngoài cuộc, như thể không quan tâm đến bất cứ chuyện gì ở đây.
“Tùy”
Tôn Bội Bội lạnh cả lòng.
Cuộc đời chỉ có một lần kết hôn, cô vẫn muốn tổ chức cho đàng hoàng. Không cam lòng, cô cắn môi, nhẹ giọng hỏi: “Cũng phải có mười mấy bàn tiệc chứ nhỉ? Họ hàng bên này, rồi bên nhà em, bạn bè của anh với em, đồng nghiệp của anh…”