Nghe thấy tiếng động, Tần Trí Thành ngẩng đầu.
Đối diện với anh, Diệp Tuyền từ từ nở một nụ cười, nhún vai: “Thơm quá.”
Tần Trí Thành đã nấu rất nhiều món.
Rất nhiều, rất nhiều, mỗi món, đều là những món Diệp Tuyền từng bày tỏ rõ ràng là thích trong các bữa tiệc.
Cô rửa tay, đi đến bên cạnh Tần Trí Thành: “Thật ra tôi cũng khá thắc mắc, sao sếp Tần lại biết nấu ăn.”
Những đứa trẻ nhà giàu như thế này không phải đa số đều được nuông chiều từ nhỏ, đến cả bếp cũng chưa từng vào sao.
“Hồi nhỏ không ai chăm, phải tự kéo ghế vào bếp nấu ăn cho mình.”
Tần Trí Thành thái những quả dâu tây đỏ mọng: “Sau này lớn hơn một chút, Đỗ Tân, Đàm Tự bọn họ đến ăn chực, một mình nấu cho mười mấy người ăn, lâu dần cũng biết làm.”
Diệp Tuyền nghĩ đến cảnh đó, không nhịn được cười.
Anh và Đỗ Tân, Đàm Tự đều là bạn nối khố, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Bố ruột của Đỗ Tân cũng có chức vụ trong quân đội, hồi nhỏ chỉ có thể thường xuyên chơi cùng các bạn nam trong khu tập thể, bản thân tính tình cũng nghịch ngợm, ngày nào cũng chơi bẩn thỉu.
Diệp Tuyền còn nói, may mà hai người hồi nhỏ không quen biết nhau.
Nếu không, thật sự là hai con bé nghịch ngợm quậy phá cùng nhau rồi.
Đỗ Tân còn khá đắc ý: “Ai bảo hai chúng ta trời sinh đã nên chơi cùng nhau, hồi nhỏ đến cả đi vệ sinh cũng có thể chung một chỗ.”
Còn về Tần Trí Thành, cô không rõ lắm tại sao hồi nhỏ lại không ai chăm.
Nhưng cô không hỏi thêm.
Mỗi người đều có những bí mật riêng trong lòng, cô cũng có nên đồng cảm. Lỡ như vết thương đó còn chưa lành lại bị cô khơi ra thì đau lắm.
Chỉ là, ăn cơm xong, lúc ngồi trên sofa xem ti vi, Tần Trí Thành lại chủ động lên tiếng.
Anh lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người cô: “Gia đình nhà họ Tần không hòa thuận, bà Chu thường ngày không ở nhà, ông ấy lại càng không quan tâm đến tôi, muốn tôi rèn luyện khả năng sinh tồn từ nhỏ nên không thuê người giúp việc.”
“Ông ấy” mà Tần Trí Thành nhắc đến chắc là bố Tần.
Diệp Tuyền khoác chăn mỏng, nhìn dáng người mảnh khảnh của anh khẽ dựa vào sofa, không nhịn được kéo chăn mỏng qua đắp cho anh một chút.
Tần Trí Thành một tay đặt lên sofa, nhận ra hành động nhỏ bé này, nghiêng đầu nhìn cô, chiếc đồng hồ trên cổ tay phản chiếu ánh sáng vàng úa.
Không biết có phải là ảo giác không, vẻ mặt anh dịu dàng hơn thường ngày.
“Không phải bà Chu không muốn về nhà.”
Câu nói này không đầu không cuối khiến Diệp Tuyền khẽ ngẩn người, cô hơi nghiêng đầu, không hiểu “Hửm?”
“Bản chất xấu xa của đàn ông là vậy. Khi chưa nắm quyền lực lớn hơn, họ thường trút hết quyền lực mình có lên những người họ có thể kiểm soát.” Giọng Tần Trí Thành vô cùng bình tĩnh.
Nhưng Diệp Tuyền lại đột nhiên hiểu ra.
Bố Tần trong số rất nhiều con cháu nhà họ Tần, ban đầu không được yêu mến, ông thường bị chèn ép và gặp nhiều khó khăn. Trên có anh cả xuất sắc thành tích ưu tú, dưới có em trai tài giỏi lý lịch phong phú.
Bố Tần không có năng lực cho nên đã dùng hết chút quyền lực ít ỏi trong tay mình trút giận lên bà Chu.
Ông ta bạo hành bà.
Diệp Tuyền đột nhiên nhớ lại nụ cười dịu dàng thường ngày của bà Chu, lông mi khẽ run.
“Lúc đó tuổi còn nhỏ, không có năng lực, chỉ kịp đưa bà Chu rời đi.”
Tần Trí Thành còn quá nhỏ, anh cả cũng không có ở đó, trong nhà chỉ có anh và mẹ. Đối mặt với người bố bạo ngược, anh vẫn giữ thái độ thờ ơ, đưa mẹ đi.
Bố Tần về nhà không thấy ai, tất nhiên sẽ trút giận lên người anh.
Cho nên, Tần Trí Thành khi còn rất nhỏ, sau mỗi trận đòn lại tập tễnh kéo ghế vào bếp nấu ăn cho mình.
Không có cơm ăn sẽ chết đói.
Cho nên anh bắt buộc phải học nấu ăn.
Những chuyện này, là những điều Diệp Tuyền chưa từng nghe qua.
Là Tần Trí Thành mà cô không biết, là bà Chu mà cô không biết.
Có lẽ là mang theo sự đồng cảm bẩm sinh, cảm xúc của cô cũng theo đó mà bị cuốn theo, mắt cụp xuống: “Có lẽ, tôi không nên biết những điều này.”