“Chính là bạn cùng phòng của em, ngày anh phỏng vấn thực tập thành công chúng ta hẹn hò, cô ấy cũng đi cùng.”
Được Diệp Tuyền nhắc nhở, Thẩm Bồi Diên cuối cùng cũng có chút ấn tượng.
“Đeo kính phải không?” Anh gắp thức ăn vào đĩa của Diệp Tuyền: “Có chút ấn tượng nhưng không nhiều, sao vậy. Ăn lúc còn nóng đi.”
“Cô ấy sắp kết hôn rồi, còn nói với em chồng cô ấy cũng làm trong ngành y tế.” Diệp Tuyền khẽ nói: “Hơn nữa còn trùng hợp hơn, chồng cô ấy cũng tốt nghiệp đại học top đầu, bố mẹ còn đều là giáo viên. Lúc đó em còn nghĩ, ngành của chúng ta chỉ có bấy nhiêu người, có khi em quen chồng cô ấy.”
Thẩm Bồi Diên cười cười không đáp lời, cúi đầu bóc tôm.
Diệp Tuyền như có điều suy nghĩ: “Ngày mai em hỏi xem chồng cô ấy tên gì, lỡ như thật sự quen biết sau này cũng tiện qua lại công việc, không quen thì coi như biết thêm một người bạn cũng không có gì xấu.”
Mắt Thẩm Bồi Diên đột nhiên bị nước từ đầu tôm bắn vào.
Anh rút khăn giấy ra lau, im lặng vài giây rồi ôn tồn nói: “Thật ra không cần thiết.”
“Nếu thật sự là nhân vật quan trọng, cô ấy tất nhiên sẽ chủ động nhắc đến, không cần em hỏi. Bắc Bình và Thượng Hải vẫn còn chút khoảng cách, bên Thượng Hải gần đây nổi lên không ít cơ sở y tế nhỏ, anh đoán chồng cô ấy mới vào ngành chưa lâu, lỡ như em hỏi, sau này ngược lại còn thêm phiền phức bị nịnh bợ.”
“Cũng phải.” Diệp Tuyền gật đầu.
Dừng lại nửa giây, Diệp Tuyền lại ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh biết chồng cô ấy ở Thượng Hải?”
Thẩm Bồi Diên khựng lại.
Diệp Tuyền tiếp tục nhìn anh: “Em hình như cũng không nói với anh là em đến Thượng Hải tìm cô ấy mà.”
Hai con tôm nguyên vẹn được đặt vào bát của cô, cảm xúc của Thẩm Bồi Diên bị tóc mái che khuất, anh im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Tôn Bội Bội, anh nhớ, WeChat vẫn còn kết bạn, trước đây em từng thay cô ấy đáp trả một số bình luận nên có ấn tượng. Không phải cô ấy thường xuyên đăng ảnh check-in những món ngon ở Thượng Hải sao? Em vừa nói đi Thượng Hải anh liền biết em đi tìm cô ấy rồi.”
“Thì ra là vậy.” Diệp Tuyền gật đầu: “Anh thật tinh ý, Thẩm Bồi Diên.”
“Đúng vậy.” Thẩm Bồi Diên nhếch môi, dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào má cô rồi lại tiếp tục bóc tôm cho cô: “Ai bảo anh yêu ai yêu cả đường đi lối về chứ?”
Đợi anh không để ý, Diệp Tuyền mặt không cảm xúc lau đi chỗ anh vừa chạm vào.
Ăn cơm xong Thẩm Bồi Diên đi rửa bát dọn dẹp, lúc trở lại phòng khách lại đặt một ít trái cây trước mặt cô, khẽ nói: “Mấy ngày nay hôm nào rảnh, anh đưa em đi bệnh viện tái khám.”
“Không sao, không cần.” Diệp Tuyền ăn nho: “Đỗ Tân sẽ đến giúp em tái khám.”
Thẩm Bồi Diên ngồi xổm xuống trước mặt cô, tay đặt lên vạt áo cô, rất kiên nhẫn dịu dàng hỏi: “Anh xem một chút, được không?”
Diệp Tuyền: “Em đến tháng rồi.”
Thẩm Bồi Diên khẽ sững người: “Anh chỉ muốn quan tâm vết khâu của em, không có ý gì khác, Tuyền Tuyền.”
“Nhưng em cũng thật sự đến tháng rồi.”
Thẩm Bồi Diên nhận ra vẻ phản kháng của cô, im lặng một lúc, không kiên trì nữa: “Đang giận anh phải không? Vì anh không ở bên em lúc phẫu thuật.”
Diệp Tuyền đang lo không tìm được cớ đuổi anh ta đi, nghe vậy không có biểu cảm gì: “Anh biết là tốt rồi.”
“Tuyền Tuyền, xin lỗi.” Anh cụp mắt xuống: “Nhưng lúc đó anh thật sự không thể đi được.”
“Hôm đó không đi được, ba ngày sau cũng vẫn không đi được sao?” Diệp Tuyền lạnh nhạt nói: “Nói cho cùng, anh đã chọn công việc thay vì em rồi nên không cần giải thích gì nữa. Anh thẳng thắn thừa nhận, em ngược lại còn tôn trọng sự thẳng thắn của anh.”
Thẩm Bồi Diên khẽ sững người.
Anh nắm chặt tay không, trông như muốn giải thích điều gì đó nhưng căn bản không thể giải thích, tạo thành một tình thế tiến thoái lưỡng nan.
“Anh đi đi, em muốn nghỉ ngơi rồi.”
Thẩm Bồi Diên im lặng một lúc: “Em nghỉ ngơi cho tốt, Tuyền Tuyền.”
“Đợi đã.”
Diệp Tuyền gọi anh lại, cười giả lả với anh, má lúm đồng tiền khẽ lõm xuống: “Mang rác đi giúp em.”
…
Thẩm Bồi Diên mang rác xuống lầu phân loại xong đột nhiên không biết đi đâu, lại quay về công ty tăng ca.
Tiểu Trần xoay ghế làm việc của mình đến bên cạnh chỗ làm của anh: “Khó khăn lắm mới về, còn không mau đi cùng chị dâu à?”
Thẩm Bồi Diên không có biểu cảm gì: “Bị đuổi ra ngoài rồi.”
“Sao vậy?”
“Giận tôi rồi.”