Tối hôm đó Tần Trí Thành đến Phụ Thành, Diệp Tuyền đã lâu không ăn cơm ở nhà ăn nhân viên.
Đường Hồng cười nửa thật nửa đùa: “Hiếm thấy quá Giám đốc Diệp, lại có thể nhìn thấy cô xuất hiện ở nhà ăn nhân viên.”
Dạo gần đây mấy bữa phụ của Diệp Tuyền ai cũng nhìn thấy, ai cũng tưởng là cô tự đặt, Đường Hồng cũng không ngoại lệ.
“Không chỉ vậy đâu, lát nữa còn có chuyện hiếm thấy hơn nữa cơ.” Diệp Tuyền điềm nhiên vừa ăn cháo vừa nói.
“Chuyện gì?”
“Con gái Giám đốc Đường cuối cùng cũng không còn khó chịu nữa, cũng không cần phải nhờ người kèm khi làm bài tập về nhà nữa, Giám đốc Đường cuối cùng cũng có thể ở lại phòng thí nghiệm tăng ca.”
Chuyện này đúng là ngàn năm có một, mấy kỹ sư từ lúc bắt đầu dự án đến giờ chưa từng thấy, đều cười rộ lên.
Đường Hồng cũng cười, nhưng là kiểu cười gượng gạo, không có chút cảm xúc.
Diệp Tuyền vẫn thản nhiên như không, múc thêm bát cháo thứ hai.
Có những người là vậy, có lẽ thật sự không có nhiều ý đồ xấu nhưng miệng lại không thích tha cho người khác.
Nhưng chính vì vậy…mới đáng ghét.
Tin nhắn của Tần Trí Thành gửi đến.
[Tần Diêm Vương: Đến rồi.] Hai chữ đơn giản lại ôn hòa, đúng với khí chất của anh.
Diệp Tuyền trả lời một tiếng, [Đã nhận.]
Trả lời xong cô lại cảm thấy quá nghiêm túc, quá công việc, liền thu hồi.
[Diệp Tuyền: Vâng ạ. (Gấu bơ nhỏ lắc mông)]
Đây là biểu tượng cảm xúc không thể thiếu khi cô và Đỗ Tân nói chuyện.
Đầu dây bên kia, Tần Trí Thành nhìn thấy tin nhắn, chân mày giãn ra, nhếch môi cười nhẹ một cái.
Hướng Thần: “Sao vậy sếp?”
“Không liên quan gì đến cậu.” Tần Trí Thành cất điện thoại vào túi.
Hướng Thần lại đúng lúc nhìn thấy màn hình của sếp dừng lại ở khung chat với Diệp Tuyền, nhếch môi.
Anh ta cũng giả vờ tìm đoạn chat với Diệp Tuyền, cười cười.
Quả nhiên, một vị nào đó đã hỏi.
“Cười gì.”
Hướng Thần cũng giả vờ bí ẩn cất điện thoại vào túi: “Không liên quan đến anh.”
Tần Trí Thành lạnh nhạt liếc nhìn anh ta một cái.
“Vớ vẩn.”
Hướng Thần cười toe toét.
Đi về phía trước vài bước, nhân viên tiếp đón của chính quyền thành phố đã đợi sẵn từ lâu, lúc này sải bước tiến lên, hai tay nắm lấy tay Tần Trí Thành: “Sếp Tần, anh đến đây thật sự là làm cho thành phố nhỏ bé này của chúng tôi thêm phần rạng rỡ.”
Tần Trí Thành lần này đến là để tham dự một hội nghị từ thiện về y tế.
Anh bắt tay lại.
Nhân viên hai bên định giúp Hướng Thần và tài xế mang hành lý, nhân viên tiếp đón nhìn thấy chiếc vali đen có gắn thêm lớp lót giữ ấm ở tay cầm, mỉm cười khen ngợi: “Người bên cạnh sếp Tần quả thật tâm tư tinh tế, ngay cả những việc nhỏ nhặt cũng có thể làm rất chu đáo.”
Tần Trí Thành nhớ lại trước khi ra ngoài, Diệp Tuyền cùng dì Vương vất vả gắn thứ gì đó vào vali kéo của anh, bình thản trả lời: “Là vợ tôi làm.”
Nhân viên tiếp đón hơi ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu ra.
“Sếp Tần quả thật có phúc khí.”
Quả thật chưa từng nghe nói vị sếp Tần này có vợ.
Nhưng những gia đình giàu có quyền quý này, dù có cũng không có gì ngạc nhiên, đa số đều sẽ bảo vệ vợ rất tốt, tránh bị dư luận soi mói.
…
Đêm đầu tiên Tần Trí Thành không có ở đó, Diệp Tuyền ngủ một mình.
Nửa đêm thức giấc, đột nhiên cảm thấy trong nhà hình như có chút quá im lặng.
Cô uống nửa cốc nước rồi trở về phòng ngủ.
Đêm thứ hai Tần Trí Thành không có ở đó, Diệp Tuyền vẫn buồn chán không ngủ được, bèn đi tìm Đỗ Tân.
Cũng thật trùng hợp, Đỗ Tân vừa mới làm xong một ca phẫu thuật.
Ăn mì gói, uống cola, trong vòng nửa tiếng đồng hồ, Diệp Tuyền nghe Đỗ Tân chửi mười mấy đồng nghiệp ngu ngốc.
Thật không may, lúc chửi đến một người nào đó, đối phương lại mở cửa bước vào.
“…”
“…”
Im lặng như tờ.
Đối phương nói: “Hai người cứ nói chuyện.” Rồi lại chu đáo đóng cửa giúp họ.
Diệp Tuyền nói: “Trông cũng được, không giống kiểu người không biết điều lại còn cướp công của người khác.”
Đỗ Tân bĩu môi: “Bình thường thôi, con sói nào mà không khoác da cừu để tồn tại? Trên đời này vốn dĩ không có người hoàn toàn xấu xa, chỉ là h*m m**n và góc nhìn khác nhau mới khiến mọi người có mặt đối lập.”
Diệp Tuyền suy nghĩ một chút cũng thấy phải, ví dụ như Đường Hồng.
Cô chưa bao giờ thực sự ghét Đường Hồng, bởi như Đường Hồng từng nói, có con, có gia đình, chỉ là đang cố gắng giành thêm lợi ích cho bản thân mà thôi, không có gì đáng xấu hổ, chỉ là lợi ích khác nhau nên mới có mâu thuẫn.
Đời người sống ở trên đời, ai mà không vì vài đồng bạc lẻ.
Ưu tú như Tần Trí Thành, cố gắng như cô, chăm chỉ như Đỗ Tân, giãy giụa như Thẩm Bồi Diên, liều mạng làm tiểu tam như Tôn Bội Bội.