Đêm giao thừa nhỏ, ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ.
Diệp Tuyền co mình trên ghế trong phòng chơi game, cùng Tần Trí Thành chơi trò chơi hai người đơn giản không phù hợp với trí thông minh của anh.
Là loại trò chơi người băng người lửa, một người là băng, một người là lửa, cùng nhau vượt qua các màn.
Nhân vật nhỏ trong game phối hợp rất ăn ý, Diệp Tuyền ngoài game đột nhiên nhớ lại tối nay hai người sẽ ở chung một phòng.
Tần Trí Thành có điện thoại công việc, không muốn làm phiền hứng thú của cô nên đi ra ban công nhận.
Diệp Tuyền lơ đãng suy nghĩ, có phải ít nhất cô cũng nên chủ động một chút không?
Tần Trí Thành vì mối quan hệ này đã bước đi 99 bước.
Có phải cô cũng nên chính thức bước đi bước đầu tiên của mình.
Trong lòng nghĩ vậy, Diệp Tuyền ra khỏi phòng chơi game, dưới ánh nhìn của Tần Trí Thành, thoắt cái đã chui vào phòng anh.
Tần Trí Thành đang đứng ở ban công, ánh mắt xuyên qua cửa kính dõi theo cô. Một lúc sau thấy cô vác chăn trên vai, trong lòng không biết ôm một đống gì đó, giống như ốc sên dọn nhà vậy, lại ôm hết vào phòng ngủ chính của mình.
“…”
Vài giây sau Diệp Tuyền lại ra, chạy đến phòng của anh, bắt đầu chuyển quần áo.
Tần Trí Thành khẽ bật cười, gần như không nghe được.
Kế toán đang báo cáo khẽ khựng lại: “Sếp Tần?”
“Không sao, tiếp tục.”
Diệp Tuyền cứ thế qua lại chuyển đồ sáu bảy chuyến, cuối cùng cũng chuyển gần hết đồ của anh rồi bắt đầu sắp xếp, phân loại trong phòng ngủ chính.
Duy chỉ có cái chăn này, lại gặp khó khăn.
Phòng ngủ của cô vốn đã có một cái, cộng thêm cái của anh, bây giờ có hai cái chăn.
Đặt thế nào đây?
Suy nghĩ một lúc lâu, Diệp Tuyền nhớ lại khi còn nhỏ sống trong chùa, chăn thường được trải đều, mỗi bên một chiếc, như kiểu giường dài ở Đông Bắc, trải thành một hàng trên giường.
Cứ thế, Diệp Tuyền vô cùng hài lòng.
“Chúng ta là bạn cùng phòng sống chung qua ngày à, bà Tần?”
Phía sau bất ngờ vang lên giọng nói nhàn nhạt.
Diệp Tuyền quay đầu nhìn anh, cười: “Mỗi người một chiếc chăn, ngủ không ai giành của ai.”
Mày Tần Trí Thành khẽ nhướng lên.
“Anh ngủ rất ngoan, chắc sẽ không giành của em đâu.”
“… Em thì không được như vậy.” Diệp Tuyền nói: “Nhưng nếu anh không ngại thì chúng ta ngủ chung một chiếc chăn.”
“Không ngại.” Tần Trí Thành bình thản nói: “Dù sao cũng phải quen thôi.”
Là phải quen.
Sau này, những ngày sống cùng nhau còn nhiều lắm, mọi việc đều phải bắt đầu từ thói quen.
Tối đó, khi đi ngủ, Tần Trí Thành cũng chẳng né tránh gì, quay lưng thay áo ngủ.
Áo cởi ra, cơ bắp rắn chắc cứng rắn không quá vạm vỡ nhưng lại vừa đủ. Quả thật là người mặc áo thì gầy, cởi áo lại có da có thịt chính là như vậy.
Diệp Tuyền còn có thể nhớ rõ cảm giác chạm vào, cứng rắn, chạm thêm vài cái, còn cứng hơn nữa.
Lúc Tần Trí Thành định thay đồ ngủ, Diệp Tuyền chú ý thấy một vết sẹo ở gần vai anh.
Chính xác hơn, là trước đây đã từng chú ý, nhưng cô chưa bao giờ nhắc đến, chỉ ngấm ngầm giả vờ không nhìn thấy.
Nhưng bây giờ, dưới ánh đèn trần, vết sẹo đó trông thật hung dữ, chắc cũng dài bằng ngón tay, rất rõ ràng, không thể bỏ qua.
Đèn chính được tắt.
Anh đi tới, nằm xuống bên kia giường.
Mùi hương đàn hương quen thuộc đó ập đến.
Trong phòng im lặng, chỉ còn lại hai chiếc đèn đầu giường, không khí mờ ảo và ấm áp.
Phòng ngủ chính có một cửa sổ rất lớn, nửa là cửa sổ lồi, ngoài cửa sổ là sự sầm uất của Bắc Bình và những đóa pháo hoa nổ tung trên bầu trời, âm thanh bị lớp kính dày ngăn lại nhưng vẫn có tiếng động yếu ớt lọt vào, giống như tiếng ồn trắng tĩnh lặng.
Diệp Tuyền im lặng vài giây: “Em có thể hỏi anh một câu được không?”
“Ừm.” Người bên cạnh khẽ đáp lại.
“Vết sẹo trên người anh là do đâu mà có.”
Tần Trí Thành dường như im lặng trong bóng tối một lúc rồi mới nhàn nhạt nói: “Bị dao rạch.”
Rạch?
Vết khâu lớn như vậy, là rạch à?
Diệp Tuyền trở mình, chăn theo động tác của cô mà phát ra tiếng sột soạt, cô nghiêng đầu, anh cũng nghiêng đầu, bốn mắt họ nhìn nhau.
Diệp Tuyền khẽ hỏi: “Là rạch sao?”
“Nếu phải dùng một từ chính xác hơn để nói, là đâm.” Anh nói với vẻ mặt vô cảm như vậy.
Mày Diệp Tuyền khẽ nhíu lại.
“Không đau, sớm đã không còn cảm giác nữa rồi. Chuyện mười mấy năm trước, đến cả đau là thế nào cũng đã quên rồi.” Tần Trí Thành vẫn thản nhiên như không, bình thản nói.
Thế giới của anh, dường như chưa từng có cảm xúc dao động.
Diệp Tuyền nói: “Có thể kể cho em nghe lý do được không?”
“Vào một đêm như thế này à?”
“Em muốn nghe.”
“Có thể sẽ rất dài.”
“Nhưng chúng ta có cả một đêm.”
Thế là, Tần Trí Thành lặng lẽ nhìn cô, từ từ lên tiếng.
“Khoảng lúc anh hơn mười tuổi, anh cả đã hoàn thành đơn hàng đầu tiên trong đời. Bố và chú Hứa rất coi trọng anh ấy, hy vọng để anh ấy làm người kế nhiệm Tần Hòa, tiếp quản Tần Hòa, họ đã dạy anh cả rất nhiều, cũng để anh cả làm rất nhiều.”
“Nhưng chỉ có lần đó, đơn hàng đó xảy ra vấn đề, anh cả và chú Hứa bị chặn lại lúc vận chuyển ở nước ngoài, chú Hứa và anh cả liền chia làm hai ngả, chia hàng hóa thành hai lô vận chuyển đi. Bọn người ở biên giới đó đều là những kẻ liều mạng, bị bắt được sẽ không để lại đường sống, anh cả vào phút cuối cùng được cảnh sát địa phương giải cứu, sống sót, nhưng chú Hứa thì không.”
Lời nói của anh đến đây là hết, không tiếp tục nữa, nhưng Diệp Tuyền lại hiểu ra.
Bố của Hứa Nhàn đã qua đời trong tai nạn đó, đến cả tro cốt cũng không còn để vận chuyển về nước.
Cả nhà họ Tần đều đến viếng.
Năm đó Hứa Bạc còn quá nhỏ, Tần Trí Nguyên thay nhà họ Hứa lo liệu công việc, Tần Trí Thành liền trở thành người lo liệu tang lễ cho chú Hứa.
Anh quỳ trên đất, dập đầu.
Mới mười hai tuổi, đối mặt với những người khách đến viếng, cúi đầu.
Đêm đó, Hứa Nhàn khóc nức nở, quỳ trước mộ của bố không chịu đi.
Tần Trí Thành đến đỡ cô ta dậy, bị đánh, bị cắn, bị đâm một nhát dao, Hứa Nhàn khóc lóc nói muốn trả thù cho bố mình.
Lúc người lớn tách họ ra, Tần Trí Thành đã toàn thân bê bết máu.
Nhưng anh vẫn nói: “Phiền bác chăm sóc Hứa Nhàn, vất vả rồi.”
Cúi đầu thật sâu, quay người rời đi.
Càng đi, càng mất sức, chưa đi được mấy bước đã ngất xỉu xuống đất.
Ngày hôm đó Tần Trí Thành được đưa vào phòng cấp cứu, giữ lại được một mạng, nhưng cánh tay đó cũng bị tàn phế. Điều trị nhiều năm, bây giờ cánh tay này mới cuối cùng có thể trở lại bình thường như người khác, chỉ có vết sẹo này lại mãi mãi không thể xóa đi.