Mãi đến khi tôi nằm liệt sang ngày thứ tư, cơn cảm tự động thuyên giảm, tôi mới chủ động đề nghị dọn khỏi căn phòng vốn từng thuộc về mình và xin sang ở nhà ngoại.Lúc ấy, họ mới chợt nhớ ra rằng đã bốn ngày không thấy tôi bước chân ra khỏi cửa.
Những ký ức đau đớn đó ùa về khiến ngực tôi lại quặn thắt.
Tôi gượng dậy khỏi giường, đánh răng xong bước ra ngoài, liền thấy Chu Tri Chương đang đeo tạp dề, bận rộn chuẩn bị bữa ăn cho phụ nữ mang thai.Cảnh tượng ấy khiến mắt tôi lập tức cay xè.
Thấy tôi xuất hiện, anh ta cởi tạp dề, tiến lại gần:“Thấy tối qua em bị nghén, sợ làm phiền giấc ngủ của em nên hôm qua anh ngủ ở thư phòng.”
Vừa nói, Chu Tri Chương vừa kéo ghế, đặt tôi ngồi xuống bàn ăn:“Anh đọc trên mạng thấy bảo phụ nữ mang thai ăn uống tốt thì sẽ bớt nghén hơn.”
Nói rồi, anh ta quay người vào bếp rót sữa cho tôi.
Nhưng khi nhìn mâm đồ ăn sáng bày đầy trên bàn – tất cả đều chế biến từ trứng – tim tôi lại thắt lại một nhịp.Tôi bị dị ứng với trứng.
Khóe mắt lại dâng lên cảm giác cay xè, thì đúng lúc ấy, âm báo WeChat vang lên.
Là tin nhắn của Giang Hâm.
Cô ta viết:“Có thích bữa tiệc trứng mà tôi bảo Tri Chương chuẩn bị cho cô không?”“Coi như phần thưởng cho việc đêm qua cô phải ngủ một mình.”“Chúc cô ăn xong thì cả cô và đứa nghiệt chủng trong bụng đều phải vào viện, chết không có chỗ chôn.”“À đúng rồi, lát nữa chắc Tri Chương sẽ nói với cô chuyện đi công tác. Nhưng thật ra, anh ấy đã hứa sẽ đi cùng tôi về quê thắp hương cho bố mẹ tôi.”
Cô ta còn nhắn:“Cô biết mà, tôi vừa từ nước ngoài về, tất nhiên phải về thăm bố mẹ ruột của mình.”“À, đi cùng còn có cả bố mẹ và anh trai cô nữa.”
Ngón tay tôi siết chặt lấy điện thoại.
Chu Tri Chương sau khi rót sữa xong lại bước đến bên tôi.Anh ta đặt ly sữa xuống bàn, hôn nhẹ lên má tôi rồi nói:“Bảo bối, hôm nay anh phải đi công tác, dự án ở thành phố S có chút việc gấp.”
Vừa nói, anh ta vừa cởi tạp dề:“Em và ‘cái trứng nhỏ’ trong bụng cứ ngoan ngoãn ở nhà, vài hôm nữa anh sẽ về.”
Nói xong, anh ta chẳng buồn để ý sắc mặt tôi tái nhợt ra sao, cũng chẳng quan tâm tôi có ăn miếng nào bữa sáng mà anh ta “tỉ mỉ chuẩn bị” hay không.Anh vội vàng vào phòng, xách ra chiếc vali đã chuẩn bị từ trước, rồi bước ra cửa.
Suốt cả quá trình, anh ta không nói một lời tạm biệt, cũng không hỏi vì sao mắt tôi đỏ đến vậy.Cánh cửa đóng sầm, tiếng vang vọng lại trong căn nhà khiến tôi từng giọt từng giọt rơi nước mắt.
Chiếc dao nĩa mà Chu Tri Chương đưa cho tôi, không biết từ khi nào đã đâm sâu vào lòng bàn tay.Máu đỏ tươi chảy dọc theo lưỡi dao, từng giọt rơi xuống ly sữa trắng, khuấy thành một màu hồng nhạt.
4.
Hôm đó, tôi ngồi bất động ở bàn ăn suốt hai tiếng đồng hồ mới lấy lại được chút tỉnh táo.Ngay trong ngày, tôi hẹn Chu Tần, quyết định đi bỏ đứa bé sớm hơn dự định.
Không ngờ, cô ấy lại giống tôi – tôi vừa mở miệng đề nghị, cô ấy lập tức đồng ý.
Khi gặp nhau ở bệnh viện tư, gương mặt cô ấy cũng tái nhợt chẳng khác gì tôi.Tôi còn chưa kịp hỏi han, cô đã lao tới ôm chặt lấy tôi, những giọt nước mắt nóng rực như muốn đốt cháy làn da cổ tôi.
“Đừng hỏi… tôi không muốn nói.”
Tôi đưa tay vuốt nhẹ tấm lưng đang run lên của cô, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa.
Cô và anh trai tôi vốn là bạn cùng đại học, ngày trước đã phải bỏ ra bao công sức mới chinh phục được anh ta.Tôi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt hạnh phúc rạng rỡ của cô khi lần đầu được anh ta đưa về ra mắt bố mẹ tôi.
Vậy mà chỉ bảy năm sau…Cô gái nhỏ đơn thuần năm ấy giờ đã bị mài mòn đến héo úa như một bông hồng tàn, chẳng còn chút sức sống hay ánh sáng nào trong đôi mắt.
Cô ôm tôi thật lâu rồi mới buông ra:“Thật may, vào lúc tôi đau khổ nhất… vẫn có một người ở bên.”
Nói xong, cô quay người bước vào phòng khám của bác sĩ, không hề do dự.
Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi khẽ lau đi những giọt lệ tự mình không kìm được.Đúng vậy… Thật may là trong khoảnh khắc đau khổ nhất, vẫn có người đồng hành.