“Cô ta một mực thề thốt, chỉ là không muốn để đứa bé trở thành con ngoài giá thú.Vậy nên chúng tôi mới tạm thời đi đăng ký kết hôn, đợi sau khi đứa bé chào đời sẽ lập tức làm thủ tục ly hôn.Nhưng tôi thật không ngờ, ngay lúc chuẩn bị cưới Nhất Ninh, cô ta lại cố tình đem giấy chứng nhận kết hôn đặt trước mặt Nhất Ninh.”
Thẩm Mặc Khanh còn viết thêm:
“Bạch Nhược Vi từng nói với tôi, cô ta thích tôi.Nhưng tôi chưa bao giờ thích cô ta. Người tôi yêu, chỉ có Nhất Ninh — chúng tôi đã yêu nhau suốt năm năm.Giờ thì, chính cô ta đã khiến cuộc đời tôi rối tung rối mù.”
Trên mạng, rất nhiều người đưa ra chất vấn, nhưng lời lẽ của Thẩm Mặc Khanh quá đầy đủ, khiến không ít người tin.
Ngay sau đó, mẹ Thẩm Mặc Khanh cũng đăng một bài dài lê thê lên mạng.
Tôi nhìn qua liền biết, hẳn là có người chuyên nghiệp viết hộ.Trong đó, bà công khai luôn cả thân thế của Bạch Nhược Vi lên mạng, đem chuyện cũ lôi ra kể lể, như muốn “tẩy trắng” cho con trai mình.
Bà Thẩm viết trong bài:
“Ngày đó, không ai muốn nuôi nó.Nhà chúng tôi thấy nó đáng thương, lại nể tình hai nhà từng có giao tình, nên mới đưa nó về nuôi.Bao năm qua, nó ăn cơm nhà tôi, ở nhà tôi, tiêu tiền nhà tôi. Chỉ vì chúng tôi mềm lòng, tin vào lời dối trá của nó.Vậy mà bây giờ, hôn sự tốt đẹp của con trai tôi bị phá hỏng, nó còn quay lại cắn ngược một miếng.”
Bà ta thậm chí còn liệt kê chi tiết toàn bộ chi tiêu của Bạch Nhược Vi suốt những năm ở Thẩm gia, rồi đăng hết lên mạng.
Rõ ràng, phía nhà họ Thẩm cũng đã thuê luật sư để xử lý vụ việc này.
Diễn biến kéo dài thêm một tuần, tình hình hoàn toàn đảo chiều —Bạch Nhược Vi trở thành tội nhân thiên cổ, bị cư dân mạng phẫn nộ chửi rủa không ngớt.
Thẩm Mặc Khanh thì ép sát từng bước, bắt cô ta phải lập tức phá thai, rồi cùng anh ta ra cục dân chính làm thủ tục ly hôn.
Nhưng Bạch Nhược Vi kiên quyết không đồng ý.Cô ta thề độc: đứa bé nhất định phải sinh ra, còn hôn nhân — tuyệt đối không ly.
Tóm lại, đã giở trò hèn hạ lừa được giấy chứng nhận kết hôn, thì cô ta sẽ không bao giờ chịu nhả ra.
Cô ta níu chặt lấy cổ áo Thẩm Mặc Khanh, nụ cười vặn vẹo đến phát sợ:
“Mặc ca ca, cả đời này anh đều là của em.Dù có thế nào đi nữa, anh cũng không thể cưới được người khác.”
Một bộ dạng điên loạn đến rùng mình.
9.
Khi biết tôi đã nộp đơn kiện Thẩm Mặc Khanh tội lừa hôn, Bạch Nhược Vi liền mượn một chiếc điện thoại gọi cho tôi.
Giọng cô ta the thé, mang đầy châm chọc:
“Tống Nhất Ninh, cô còn biết xấu hổ không?”“Ai mẹ nó lừa hôn? Cô lấy tư cách gì mà dám kiện anh ấy? Cô không phải luôn mồm nói yêu anh ấy à?”“Yêu anh ấy thì tiền của cô, người của cô cũng phải để anh ấy hưởng chứ!”“Đồ vô dụng! Cô lấy tư cách gì kiện đòi bồi thường?!”
Cô ta còn ngang ngược gào tiếp:
“Tôi nói cho cô biết, tốt nhất ngoan ngoãn mà trả lại toàn bộ tiền sính lễ.Còn nữa, trong năm năm qua, từng đồng từng cắc Mặc ca ca tiêu cho cô, đều là tài sản chung vợ chồng của chúng tôi.Cô tốt nhất tự giác mà trả lại hết!”
Tôi thật sự không hiểu, sao cô ta có thể cực đoan điên loạn đến mức này.
Ban đầu, tôi định im lặng cúp máy.Nhưng nghĩ đến việc chính cô ta đã phá hủy hạnh phúc lẽ ra tôi phải có, lại còn vô cớ mắng nhiếc, tôi bỗng thấy trong lòng căm phẫn.
Tôi bật cười khẽ, đáp trả:
“Bạch Nhược Vi, cho dù cô dâng hết tiền, dâng cả người, anh ta cũng chỉ coi cô như công cụ, một kẻ hạ thuốc rồi leo giường.Cô tự hỏi xem, có phải quá hèn hạ, rẻ mạt không?”
Câu nói ấy như một mũi dao đâm thẳng vào tự ái của cô ta.Trong điện thoại lập tức vang lên tiếng gào rú, chửi bới thô tục, điên dại đến mức tôi không muốn nghe thêm giây nào, liền dứt khoát cúp máy.
Nhưng, càng nghĩ càng thấy uất nghẹn.Tôi bèn gọi cho dì Cam, hỏi thẳng: