6
Ngày bà nội và Tống Bạc Giản cùng dọn về nhà, tôi đã cất kỹ đơn thu/ố//c đi.
Tôi không muốn để anh nhìn thấy rồi tỏ vẻ thương hại—dù chưa chắc anh sẽ.
Đoạn Uyển ngày càng quá đáng.
Có lẽ vì không yên tâm, sợ tôi và Tống Bạc Giản quay lại, nên bịa cớ đem tài liệu tới.
“Tổng giám đốc Tống, điện thoại em hết pin, tắt nguồn mất rồi, cho em sạc nhờ một chút được không ạ? Em không làm phiền hai người đâu…”
Tôi ngồi trong phòng khách nghe rõ từng chữ, chỉ thấy buồn cười.
Hai năm rồi, Đoạn Uyển vẫn còn diễn trò yếu đuối dè dặt như thế.
Khóe mắt tôi liếc thấy Tống Bạc Giản khẽ nhíu mày, không vội đồng ý.
Cho đến khi Đoạn Uyển cười gượng:
“Không sao, không tiện thì em đi ngay.”
“Chỉ là ngoài trời đang mưa… anh có thể cho em mượn 15 đồng mua chiếc ô không?”
Tống Bạc Giản quay sang nhìn tôi.
Còn tôi thì thấy bà nội tự lăn xe lăn ra khỏi phòng, lập tức đứng dậy bước tới.
Cuối cùng, Đoạn Uyển vẫn được ngầm cho phép ở lại ăn cơm.
Bầu không khí trên bàn ăn cực kỳ kỳ lạ.
Cho đến khi Đoạn Uyển đột ngột buông đũa.
Mọi người đồng loạt ngẩng lên.
Tống Bạc Giản lập tức đẩy ghế, lao tới nắm lấy tay cô ta.
“Em ăn tôm lúc nào đấy?”
Tôi liếc mắt nhìn vỏ tôm còn sót trước mặt cô ta vài cái...
“Bị dị ứng hải sản mà không biết sao?”
Giọng tôi thản nhiên vang lên.
Đoạn Uyển thều thào:
“Em nghĩ ăn vài con thì không sao...”
Tôi gắp từng con tôm, cười nhạt không lên tiếng.
Thấy cô ta sắp ngất đi, Tống Bạc Giản vội bế cô ta lên chuẩn bị rời khỏi nhà.
“A Giản!” – Bà nội ngồi bên lên tiếng nghiêm nghị.
Lúc ấy anh ta mới như nhớ ra còn có hai người nữa đang ở đây, quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Đừng để bụng quá.”
“Cô ấy... bị dị ứng hải sản rất nặng.”
Tôi mặt không đổi sắc tiếp tục bóc tôm, như thể chẳng nghe thấy gì.
Liên quan gì đến tôi đâu chứ?
Trước kia vì Đoạn Uyển mà anh ta bỏ rơi tôi, cũng đâu từng giải thích.
Giờ quay lại báo cáo, không thấy mỉa mai sao?
7
Bà nội được bảo mẫu chăm sóc đã ngủ từ sớm.
Không có việc gì, tôi cầm thẻ của Tống Bạc Giản định ra ngoài tiêu xài một chút.
Nhưng cơn sốt lại bất ngờ bùng lên, kèm theo chứng đau nửa đầu dữ dội—lại nhắc nhở tôi, mình không còn sống được bao lâu.
Tôi đành quay lại bệnh viện lấy thuốc.
Giữa thành phố Bắc Kinh rộng lớn với biết bao bệnh viện, tôi lại vô tình chạm mặt Tống Bạc Giản và Đoạn Uyển.
Không rõ hai người họ vừa làm gì mà giờ này mới tới được đây.
Phòng cấp cứu lúc đó chỉ còn một bác sĩ.
Tống Bạc Giản đặt Đoạn Uyển trên ghế rồi bước lại gần tôi.
“Cô đến bệnh viện làm gì?”
Tôi vốn định đáp “đi khám bệnh”, nhưng ánh nhìn dò xét của anh ta khiến tôi nghẹn lại.
Tôi nhét tay vào túi áo khoác, cười khẽ hỏi lại:
“Anh nghi ngờ tôi theo dõi hai người sao?”
Anh ta không trả lời, coi như mặc nhiên thừa nhận.
Nếu không phải do anh cứ dây dưa chuyện ly hôn, tôi nào còn phải gặp anh?
Tôi thu lại ánh nhìn, lấy số thứ tự khám.
“Sốt nhẹ, khám bệnh bình thường thôi.”
“Tống Bạc Giản, hay anh mở riêng cho bạn gái mình một bệnh viện đi, khỏi nghi thần nghi quỷ.”
Tôi cười khẩy, định bước vào phòng khám.
Phía bên kia, Đoạn Uyển đột nhiên thở hổn hển như sắp ngạt.
Cổ tay tôi bị giật mạnh.
Ngay sau đó, một bàn tay đặt lên trán tôi.
Tôi giật mình lùi lại, tránh khỏi tay anh ta.
“Anh làm gì vậy?”
Giọng Tống Bạc Giản khàn đi:
“Em không sốt cao.”
“Tình trạng cũng không nguy cấp.”
“Cho nên, em có thể đợi một chút, để Đoạn Uyển khám trước được không?”
Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập đều đặn.
Cuối cùng cũng không còn vì anh mà đau nữa.
Tôi đứng ngoài tầm với của anh, mỉm cười nhẹ tênh, lắc lắc phiếu khám trên tay:
“Dựa theo thứ tự lấy số nhé, Tổng giám đốc Tống.”
8
Tối hôm đó, khi Tống Bạc Giản trở về, tôi vừa nằm xuống giường.
“Em hạ sốt chưa?”
Tôi không quay đầu, vẫn nằm nghiêng quay lưng về phía anh.
Anh đứng yên một lúc, lúng túng hỏi tiếp:
“Thời Khanh, để anh mua thuốc cho em nhé?”
Chán thật.
Tôi bất đắc dĩ lên tiếng:
“Không cần, cảm ơn.”
Anh im lặng đứng bên giường.
Lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ, giọng nói anh lại vang lên:
“Em dạo này thay đổi nhiều thật.”
Tôi bật cười, ngồi dậy một chút:
“Anh thích kiểu tôi ngày xưa chỉ tay chửi anh và Đoạn Uyển à?”
Anh cũng cười, có phần gượng gạo: