04
Không xa biệt viện Đông Giao, Lục Tầm ân cần đỡ vị mỹ phụ trong xe ngựa xuống. Trong lòng nàng còn ôm một đứa bé đang bập bẹ tập nói.
“Hà nhi, xuân cảnh ở Đông Giao tuyệt diệu lắm, nàng trước nay chưa tới bao giờ.”
Hắn chu đáo khoác áo choàng lên vai Kim Hà, rồi đón lấy đứa trẻ từ tay nàng.Một nhà ba người, cảnh tượng ấm êm vui vẻ.
Trên sườn đồi cách đó không xa, ta cưỡi ngựa đứng bên Bùi Tử Đình. Hai năm qua ta cũng chẳng rảnh rỗi, đã học được cưỡi ngựa với người trong trại, thi thoảng xuống núi ngắm nông phu cày cấy.
Ta dõi mắt nhìn Lục Tầm nắm tay Kim Hà, thoải mái đi về phía biệt viện.Kim Hà nép vào hắn:
“Đại phu nhân cứ ở mãi trong biệt viện, chúng ta đã đến đây, ắt cũng nên ghé thăm nàng ấy.”
Lục Tầm gật gù:
“Trước kia nàng ta kiêu ngạo, hay ghen tuông, chắc giờ đã biết hối lỗi.Đã vậy, chúng ta đi xem thử.”
Xem kìa, ta bị thổ phỉ bắt đi hai năm, hắn vẫn cho rằng ta đang đóng cửa hối lỗi ở biệt viện. Đúng là nực cười.Ta bất giác thở dài một hơi. Bùi Tử Đình quay đầu nhìn ta:
“Nàng buồn ư?”
Ta lắc đầu:
“Chỉ là… chợt thấy thật phẫn uất.”
Ta hơi dừng lời, rồi thấp giọng:
“Thà làm áp trại phu nhân cho ngươi còn hơn làm đại phu nhân của hắn…Lục Tầm, hắn dựa vào đâu chứ?”
Dựa vào đâu mà bắt ta bầu bạn mười năm, rồi đạp ta ra rìa?Dựa vào đâu để ta khiếp sợ nơi sơn trại, còn bọn họ hưởng cảnh hòa thuận vui vầy?Nửa đời trước ta răm rắp theo khuôn phép, trời xanh lại không đoái hoài…Lục Tầm bất nhân bất nghĩa, sủng thiếp diệt thê, vậy mà công danh hanh thông, thuận buồm xuôi gió.Nếu thế, ta cũng muốn buông bỏ lề thói một phen…
“Bùi Tử Đình, ta đồng ý làm áp trại phu nhân của chàng.”
Ta cất cao giọng:
“Giúp ta trói mấy kẻ đó lại đi.”
05
Lúc này, Lục Tầm đã dìu Kim Hà bước vào biệt viện, nhưng đến cửa lại khựng lại, chẳng dám đi sâu hơn.
“Lục lang, nơi đây… thật sự có người ở sao?”
Kim Hà nhích sát vào Lục Tầm, ngó ngôi biệt viện hoang tàn xơ xác, trong lòng bất giác run sợ. Giờ bọn họ mới nhận ra, từ lúc xuống xe đến giờ, chẳng thấy ai ra đón. Với địa vị Lục Tầm hôm nay, chuyện này thật bất thường.
“Sao lại thế này…”Lục Tầm bàng hoàng, “Người đâu cả rồi?Kha Tuyết Ngưng đâu?”
Hắn cau mày:
“Ta bảo nàng trông nom biệt viện, đây là cách nàng quản sao?”
Lục Tầm tức tối tính bước vào, chợt nghe bên cạnh có tiếng tiều phu vừa đi ngang, ngạc nhiên nhìn đám người đông đúc trước cổng.
“Ồ? Biệt viện này đã bỏ trống gần hai năm rồi.”
Lục Tầm sững lại, quay đầu:
“Ngươi nói gì?”
Gã tiều phu đáp:
“Phải đó. Hai năm trước, có một vị phu nhân chuyển đến đây, nghe đồn phu quân nàng ta là quan lớn ở kinh thành. Ấy vậy mà ngay đêm nàng dọn tới, nơi này liền bị thổ phỉ cướp sạch.Gia nhân ở biệt viện đều chạy trốn cả, hoặc kẻ không kịp chạy thì bị giết… ai mà biết chứ?Từ dạo ấy, biệt viện liền hoang phế.Càng kỳ lạ hơn, người phu nhân gặp chuyện mà vị quan lớn ở kinh thành chẳng hề mảy may đoái hoài… Thật khó hiểu.”
Nghe vậy, chân Lục Tầm loạng choạng. Kim Hà vội đỡ lấy cánh tay hắn:
“Lục lang…”
Lục Tầm lặng nhìn biệt viện, vẻ mặt bần thần, lẩm bẩm:
“Chết rồi ư? Sao có thể…”
Trong trí nhớ của hắn, nàng là một nữ tử cực kỳ cứng cỏi. Năm ấy hắn mới chập chững vào quan trường, phạm sai lầm bị tống giam, một phận nữ nhân như nàng vẫn dám đánh trống Đăng Văn, chịu đòn roi, từng bước đòi lại công lý, cứu hắn thoát ngục…Nàng cáng đáng cả Lục phủ đâu ra đấy, còn khéo léo giao thiệp giữa vô vàn quan phu nhân ở kinh thành…Một người bản lĩnh như thế, sao có thể chết dễ dàng?
Nam nhân tam thê tứ thiếp chẳng phải điều thường sao? Vậy mà nàng không chịu, không ưa. Hắn chỉ muốn rèn giũa tính tình của nàng một chút, chứ nào muốn nàng phải chết!
Kim Hà vẫn níu lấy cánh tay hắn:
“Lục lang, chúng ta đi thôi, nơi này âm u quá, thiếp sợ lắm ~ Lục lang ~”
Lục Tầm bị tiếng nàng làm cho đau đầu, vô thức hất tay:
“Đừng ồn! Để ta nghĩ… để ta nghĩ…”
“Lục lang…”
Kim Hà ngỡ ngàng nhìn hắn, vẻ mặt chất chứa tủi thân.Nhưng Lục Tầm không mảy may để ý, chỉ hấp tấp đi tìm gã quản sự vẫn đang lo chuyển đồ đạc ở xe ngựa:
“Mau về kinh thành, nhờ Trung lang tướng điều binh đến Hắc Vân Trại cứu Đại phu nhân!”
Gã quản sự hoảng sợ, vội vàng giục ngựa đi.Nào ngờ chỉ chừng một tuần nhang, hắn đã hớt hải trở về, suýt ngã xuống lúc xuống ngựa:
“Lão gia! Hỏng rồi!”
Lục Tầm và Kim Hà cùng bước ra:
“Có chuyện gì?”
Gã quản sự lắp bắp:
“Đại… Đại phu nhân trở lại rồi!”
Tim Lục Tầm chợt mừng rỡ:
“Nàng về thật ư? Nàng ở đâu?”
Quản sự run run giơ tay chỉ ra cổng:
“Đại phu nhân… nàng…”
Còn chưa nói dứt lời, một tràng vó ngựa dồn dập vang lên. Mọi người ngoái đầu, chỉ thấy một nữ tử vận hắc bào, đội mũ che, cưỡi ngựa xông thẳng tới. Gió thổi tung tấm sa mỏng trước mặt nàng, để lộ gương mặt thanh tú thoát tục trong tầm mắt đám đông.
“Đại phu nhân?”Lục Tầm bật thốt: “Kha Tuyết Ngưng?”
Gã quản sự rốt cuộc cũng nói hết câu:
“Lão gia mau chạy đi! Đại phu nhân kéo thổ phỉ đánh tới rồi!”
Vừa dứt tiếng, một ngọn roi vun vút quất xuống, hất quản sự ngã nhào.Bùi Tử Đình phi ngựa đến cạnh, cằm hơi hất lên, cười ngông nghênh:
“Đại phu nhân gì chứ? Nàng là áp trại phu nhân của lão tử!”
Đoàn sơn tặc lũ lượt cưỡi ngựa bám sát, đen nghịt cả khoảng sân. Ta và Bùi Tử Đình song hành ở hàng đầu, thản nhiên nhìn kẻ xưa quen cũ. Nụ cười trên môi Lục Tầm cứng lại.Bùi Tử Đình khẽ nâng tay:
“Trói hết đi, không bỏ sót một kẻ.”
…
Biệt viện Đông Giao nay thành sào huyệt mới của đám sơn tặc.Lục Tầm và những kẻ đi cùng bị trói quăng trong sảnh, vô cùng thảm hại, nhưng dường như họ chưa quá hoảng sợ.Lục Tầm giương mắt nhìn ta, đầy tức giận:
“Kha Tuyết Ngưng, nàng còn biết xấu hổ không? Đường đường nữ nhân đã có chồng, lại thông đồng cùng tên thổ phỉ này!”
Ta đứng trước mặt hắn, cúi đầu khẽ đáp:
“Bằng không thì sao? Ta thân cô thế cô, bị hắn bắt đi, chẳng ai đến cứu. Ngoài thuận theo hắn, ta còn chọn được cách gì?”
“Nàng nên chết!”
Kim Hà chen lời, giọng the thé:
“Danh tiết của nữ tử quan trọng nhất! Nếu không thể thoát, lẽ ra nàng nên tìm cách bảo toàn phẩm giá của đại phu nhân nhà họ Lục! Chẳng phải cắn lưỡi, đập đầu hay treo cổ đều được ư…?”
Lục Tầm cũng lớn tiếng: