13
Giữa đám đông, Bùi Tử Đình bắt gặp ta, khẽ cười, đoạn theo quần thần vào cung. Ta trở lại căn nhà nhỏ. Có gã tiểu đồng hỏi nên chuẩn bị cơm canh cho tướng quân không, ta lắc đầu:
“Không cần, tối nay chàng không về đâu.”
Quả nhiên, vừa vào cung, Bùi Tử Đình được Hoàng đế khen thưởng, lại chọc khóc Quý phi, khiến Hoàng đế nổi giận. Bởi chàng dâng tặng một món lễ vật—đầu lâu của Hồ Kinh Phong, thủ thành Yến Nam.
Nghe mấy vị quan chứng kiến kể lại, khi Bùi Tử Đình rút thủ cấp của Hồ Kinh Phong khỏi hộp, mặt mày chàng còn tỏ vẻ tự hào:
“Bẩm Hoàng thượng, thần thay người bắt giữ mấy chục đào binh, đều đã xử theo quân pháp.”
“Ngươi… ngươi…”
Hoàng đế run tay chỉ Bùi Tử Đình, nói chẳng ra lời. Chàng còn không biết nể mặt:
“Thần chỉ làm tròn phận sự, không cần ban thưởng.”
Đến khi Quý phi òa khóc, Hoàng đế mới quát: “Ngươi thật ngông cuồng!” rồi tống chàng vào Đại Lý Tự.
Huynh đệ của chàng lo lắng, chạy đến báo ta, thấy ta vẫn dửng dưng, họ càng hoảng:
“Phu nhân ơi, mau nghĩ cách cứu đại ca ra đi!”
“Không vội.” Ta nhìn ra cửa, “Có kẻ còn nôn nóng hơn chúng ta.”
Kẻ ấy ngoài Hoàng đế ra, thì là ai?Ông nhìn tờ thỉnh nguyện thứ mười xếp trên long án, cau chặt chân mày đủ kẹp chết ruồi, uất ức khôn tả. Sao Bùi Tử Đình có thể đi bao nơi, cứu bao nhiêu người, để cả đống người ký tên kiến nghị cho hắn? Có nho sinh, thương nhân, cả nông dân mù chữ chỉ biết vẽ lên giấy trắng…
Lòng dân!Hóa ra, Bùi Tử Đình chiếm được lòng dân…
Hoàng đế dán mắt vào tờ trình kia thật lâu, rốt cuộc thở dài.
…
Bùi Tử Đình bị giam ở Đại Lý Tự, nhưng vẫn cơm ngon rượu ngọt. Cuối cùng, chính một vị thái giám thân cận hoàng gia đến đón chàng ra.Thái giám thông báo: Hồ Kinh Phong mưu lợi riêng, hãm hại trung lương, dối vua, lại bỏ thành chạy trốn, tội nào cũng đủ chém đầu. Bùi Tử Đình hành sự thay trời diệt kẻ hại nước, đại công vô cùng!Vậy là chàng bị “giam” cũng oanh liệt vô cùng.
Ta đến đón chàng về, thấy chàng chẳng hé nụ cười. Cầm tay ta, chàng bảo:
“Phu nhân ơi, những điều xưa kia ta vắt óc chẳng xong, giờ lại thuận lợi dễ dàng đến vậy.”
Dẫu chàng chém trước tâu sau, mà chẳng ai dám quở.
Ta kéo chàng về nhà nhỏ:
“Nghĩ ngợi chi mấy chuyện không vui?”
Về đến nơi, cơm nóng canh ngọt đã dọn sẵn. Chàng hẳn mệt mỏi lắm, ăn liền ba bát mới no, tắm rửa xong nằm xuống chưa đầy chốc đã ngủ say.Ta thổi tắt nến cạnh giường, khẽ nằm xuống bên. Vừa nhích vào, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua, kéo ta vào lòng.
“Phu nhân à…”
Giọng chàng khàn khàn, đan cài một tiếng thở dài:
“Đa tạ nàng. Không có nàng, ta nào được thuận lợi thế này.”
Ta vỗ nhẹ tay chàng:
“Chúng ta, lẽ thường thôi mà.”
“Không phải.” Chàng đáp, “Cớ chi lại bảo đó là điều tất nhiên? Thê tử người khác chẳng cần dầm mưa dãi nắng, bôn ba khắp chốn, lo nơm nớp cho phu quân suốt ngày.Tóm lại, nàng thật sự vất vả.”
Hai tiếng “phu quân” của chàng nói ra khiến lòng ta ấm áp. Nhớ lại ngày xưa ở Lục phủ, những việc ta làm đều bị xem là đương nhiên, chẳng ai cảm ơn, cũng chẳng ai thấy ta nhọc nhằn.
Im lặng hồi lâu, ta xoay người, rúc sâu vào lồng ngực nóng rực ấy.