16
Lần cuối cùng tôi gặp mẹ, bà đã ăn không nổi nữa.
Bà giấu bệnh, nếu không nhờ chị cả phát hiện bà gầy đến biến dạng, chắc chẳng ai biết bà đang hấp hối.
Lúc đó, tôi đang học cao học ở nước ngoài, vừa thi đậu chứng chỉ ngôn ngữ.
Chị cả gọi video:
“Mẹ bệnh nặng rồi, em có về không?”
“Nếu không muốn về… cũng không sao.”
Chị nói vậy vì biết chuyện tôi bị bán cho Vương Khắc Minh, mà mẹ dù không phải chủ mưu, cũng không ngăn cản.
Tôi trầm giọng:
“Em sẽ về.”
Tắt máy, tôi xin nghỉ học, bay chuyến sớm nhất về nước.
Khi tới bệnh viện, chị cả và chị hai đã ở đó.
Chị cả nói nhỏ:
“Hai người nói chuyện đi.”
Phòng bệnh chỉ còn tôi và mẹ.
Bà yếu ớt nắm tay tôi:
“Mẹ biết con không thân với mẹ, mẹ cũng chẳng chăm sóc con được mấy ngày.
Nhưng… con có thể tha thứ cho mẹ không?”
Tôi nhìn người phụ nữ gầy rộc trên giường, tim vẫn nhói lên một chút xót xa.
Tôi nhúng bông lau môi khô cho bà:
“Uống chút nước đi.”
Bà nắm tay tôi chặt hơn:
“Con… vẫn không chịu tha thứ cho mẹ à?”
Tôi rút tay lại, giọng run nhẹ:
“Mẹ, con cảm ơn mẹ đã sinh ra con.
Con tha thứ cho tất cả những gì mẹ đã làm, nhưng con không thể tha thứ cho việc mẹ đứng nhìn cha và em trai bán con cho Vương Khắc Minh.”
“Nếu hôm đó không có chị cả và chị hai xông vào, con e rằng đã chẳng còn cơ hội ngồi đây nói chuyện với mẹ.”
“Khi đó, con chỉ có hai lựa chọn — hoặc tự kết liễu, hoặc kéo những kẻ hại con xuống cùng.”
Tôi hít sâu:
“Chị cả nói mẹ muốn gặp con lần cuối, nên con về.
Nhưng để con tha thứ… e rằng cả đời này con làm không nổi.”
Tôi liếc thấy chai dịch đã hết, nói khẽ:
“Con gọi y tá đổi nước, mẹ nghỉ đi.”
Rồi rời khỏi phòng.
Ba ngày sau, trước khi tôi lên máy bay trở lại trường, chị cả gọi điện:
“Mẹ đi rồi.”
17
Khác với cha và em trai, chúng tôi chôn cất mẹ đàng hoàng.
Một ngôi mộ tử tế, một đám tang ấm cúng.
Sau khi trừ chi phí điều trị, mẹ để lại hai trăm vạn tiết kiệm, chia đều cho ba chị em.