6.
Nửa đêm, giường của ta có hơi chật chội.
Một Tiêu Cẩn Phong bỗng dưng phân ra thành hai, rồi hai lại thành bốn.
Khi ta đếm rõ ràng là đã phân ra một nghìn không trăm hai mươi tư Tiêu Cẩn Phong…
Thì tỉnh giấc.
Và trên giường chẳng còn lấy một Tiêu Cẩn Phong nào.
Ngồi trong phòng ăn, ta đảo mắt nhìn khắp nơi:"Sao không thấy Tiêu Cẩn Phong đâu nhỉ?"
Tiểu Đào cũng nhìn quanh với ta:"Hôm nay không phải ngày nghỉ. Giờ này hẳn là đang vào triều rồi. Nãy nô tỳ vừa gặp tiểu thị vệ bên cạnh Nhiếp Chính Vương, thấy hắn vào phủ lấy đồ rồi vội vã ra ngoài. Hắn bảo, một người như Vương gia – trụ cột quốc gia – thì ban ngày bận rộn lắm."
Đêm cũng bận, bận… phân thân.
Không biết đầu bếp trong phủ này được mời từ đâu tới.
Nào là đậu phụ xốt cua, bánh sữa hoàng kim, cuộn thịt nguội ngọc dung, lươn xào thanh đạm…
Một bàn đầy ắp, toàn là những món ta thích.
Hồi ở Thẩm phủ, Thẩm Tu Hồng thích uống cháo đã đành, lại còn bắt ta uống cùng.
Hắn nói cháo trắng thanh đạm, vừa hay có thể khử đi mùi tiền trên người ta.
Có lẽ là đang khen ta nhiều tiền chăng?
Dù sao thì, không có tiền thì làm gì có mùi tiền để mà khử chứ.
Ăn sáng xong, ta dẫn Tiểu Đào đi kiểm kê mười cửa tiệm mà Tiêu Cẩn Phong tặng.
Tất cả đều nằm ở những vị trí đắc địa, độc quyền trên con phố vàng của kinh thành.
Trong số đó, còn có một tiệm mà ta đã nhắm tới từ lâu – của một kẻ đối đầu không đội trời chung.
Ta tuyên bố, từ hôm nay trở đi –
Ta và Tiêu Cẩn Phong chính là cặp phu thê ân ái nhất kinh thành.
Hoàn toàn không phải vì hắn tặng ta cửa tiệm đâu.
7.
Ta hỏi Tiểu Đào:"Nếu ta là Vương phi được Nhiếp Chính Vương yêu thương nhất, bây giờ ta nên làm gì?"
"Tiểu thư, chẳng lẽ người không phải sao?"
Tiểu Đào chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô cùng thành thật.
Ta trầm mặc một lát, rồi nói:"Đương nhiên là phải rồi. Vậy nên ta nên làm gì đây?"
Tiểu Đào lôi từ đâu ra một quyển thoại bản.
Là quyển sách đang thịnh hành nhất kinh thành dạo gần đây: Bá đạo vương gia sủng vương phi.
Nàng lật xem một hồi rất nghiêm túc, rồi nói:"Tiểu thư, người có thể đi đón Nhiếp Chính Vương sau khi hạ triều, tiện thể mang theo chút đồ ăn cho ngài ấy."
"Khoảnh khắc Vương gia bước ra khỏi cung, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là người! Uy phong vô cùng!"
Vậy nên, ta mua hai chiếc bánh bao thịt thật to, thảnh thơi bước đến trước cửa hoàng cung.
Cánh cổng hoàng cung này quả là đẹp, lấp lánh ánh vàng, vừa nhìn đã biết rất đắt tiền.
Chờ một lúc, chẳng thấy Tiêu Cẩn Phong đâu, chỉ thấy Thẩm Tu Hồng.
Ta quay người, nhỏ giọng nói với Tiểu Đào:"Lát nữa ngươi đi mua ít ngải cứu, chọn loại đắt nhất. Ta e là loại rẻ không xua nổi âm khí nặng thế này."
Thẩm Tu Hồng cũng nhìn thấy ta.
Hắn bước thẳng tới, ngẩng cao cằm, liếc ta một cái, lạnh giọng nói:"Giang Lưu, ngươi làm gì ở đây?"
Không đợi ta trả lời, hắn tiếp tục, vẻ mặt đầy tự tin:"Ta biết mà, ngươi không buông bỏ được ta."
Ta và Tiểu Đào trao đổi ánh mắt.
Tiểu Đào chỉ vào đầu mình, đôi mắt to tròn long lanh viết rõ ràng hai chữ:
"Hắn… bệnh à?"
Ta gật đầu đồng tình, vô cùng chắc chắn.
8.
Thẩm Tu Hồng nói mùi tiền trên người ta khiến hắn khó chịu.
Hắn vừa bóp mũi vừa quay đi, rời khỏi tầm mắt của ta.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩn Phong thảnh thơi bước tới, khoanh tay đứng cạnh ta, hỏi:"Vương phi đang nhìn gì vậy?"
"Nhìn Thẩm Tu Hồng," tên thần kinh kia.
Ta còn chưa kịp thốt ra bốn chữ cuối, đã bị Tiêu Cẩn Phong cắt lời.
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt sâu xa:"Sao? Lúc hòa ly quên mang ánh mắt của mình đi à?"
Ta lập tức nhét hai chiếc bánh bao thịt to vào tay hắn:"Ăn lúc nóng mới ngon."
Tiêu Cẩn Phong nhận bánh, đưa lên mũi ngửi, gương mặt căng thẳng thoáng chốc giãn ra:"Xem như nể ngươi đã mang bánh bao – món ta thích nhất – đến, bổn vương sẽ không chấp nhặt với ngươi."