10
Tôi bắt xe đến thẳng công ty của con rể, kể lại toàn bộ những chuyện anh ta đã làm trong thời gian vợ sinh con — từng việc một — cho cấp trên của anh ta nghe.
Cách đây vài hôm, anh ta còn hí hửng gọi điện khoe với tôi, nói rằng sắp được thăng chức làm trưởng phòng.
Hừ, loại người thủ đoạn, đạo đức không có, năng lực chẳng ra gì như hắn, có lãnh đạo nào dám yên tâm giao vị trí quan trọng chứ?
Đã thích phô trương như thế, vậy thì cho hắn nếm mùi mở sâm-panh giữa đường rồi bị tạt thẳng vào mặt là thế nào.
Rời khỏi công ty con rể, tôi đến một siêu thị tư nhân nổi tiếng trong khu — tên “Huệ Nguyên”.
Bà chủ vừa nhìn đã biết là người khôn ngoan sắc sảo:
“Dì cần mua gì ạ?”
Tôi cười nhẹ:
“Lý Phi là bố cháu đúng không?”
Cô gái thoáng sửng sốt:
“Dì… bố cháu dạo này đang mê mệt yêu đương qua mạng, còn chuyển cho người ta không ít tiền. Chẳng lẽ người đó là dì sao?”
Tôi mở điện thoại, đưa cho cô ta xem ảnh đại diện WeChat của bà thông gia:
“Ông ấy đang yêu đương với người này đúng không?”
Cô gái lập tức bừng tỉnh:
“Trời ơi, dì biết bà ta? Dì nói cho cháu đi, cháu sẽ mang ơn dì suốt đời!”
Không cần cháu phải cảm ơn đâu.
Tất cả chuyện này đều nhờ vào cái tật thích khoe khoang của bà thông gia. Trước mặt tôi và Quyễn Tử, bà ta đã không ít lần trợn mắt đắc ý:
“Biết siêu thị Huệ Nguyên không? Bố chồng của bà chủ ngày nào cũng gọi đồ ăn cho tôi. Tôi bảo đừng gọi nữa mà ông ấy cứ chuyển lì xì tới tấp. Tôi chẳng cần con trai nuôi nữa rồi.”
Bây giờ thì tốt, con dâu ông ấy – tức bà chủ siêu thị – sẽ tự đến đòi lại từng đồng cả vốn lẫn lời.
Nghĩ đến gương mặt hằn học của bà thông gia và Giang Sơn khi rời khỏi buổi tiệc, tôi lại quay về nhà, kéo Trần Trần ra khỏi chăn.
Tôi đưa con bé đến bệnh viện kiểm tra thương tích, sau đó đến đồn công an lập hồ sơ tố cáo.
Trước khi bà thông gia kịp báo công an vu cho tôi hành hung bà ta, thì tôi đã kịp ghi lại bằng chứng bà ta ngược đãi trẻ em rồi.
Tôi xưa nay không bao giờ đánh trận không có chuẩn bị.
Giải quyết xong kẻ đã trực tiếp làm tổn thương Quyễn Tử, thì đến lượt những kẻ đứng sau — con trai và con dâu tôi — cũng phải trả giá.
Tôi gọi điện cho Thừa Tử:
“Thừa Tử, mẹ đã đón em con về nhà. Nó thân cô thế cô, mẹ mong con có thể…”
Chưa kịp nói hết câu, Thừa Tử đã cười khẩy:
“Đã chọn bênh em gái rồi thì từ giờ có chuyện gì cứ tìm nó, đừng tìm con nữa.”
Tốt. Tốt lắm.
Tôi lập tức gọi cho người từng nhiều lần ngỏ ý muốn mua căn hộ mà vợ chồng Thừa Tử đang sống:
“Căn ở khu Tây Viên, anh còn muốn mua không?”
Đầu dây bên kia lập tức hồ hởi đồng ý. Không mất bao lâu, chúng tôi chốt xong thỏa thuận.
Thừa Tử chắc đã quên: năm đó, khi tôi mua nhà cho hai anh em nó, vì nó còn đang học đại học, tôi tạm thời để toàn bộ sổ đỏ đứng tên mình.
Trước lúc nó cưới vợ, tôi từng đề nghị sang tên, nó còn cười nói:
“Mẹ đứng tên vẫn an toàn hơn.”
Bây giờ sống sung sướng quen rồi, được tôi nuông chiều riết rồi, nó tưởng căn nhà ấy là của nó thật rồi.
Một bên tha thiết muốn bán, một bên sốt ruột muốn mua, thủ tục làm rất nhanh. Đến lúc thanh toán, tôi còn chủ động bớt cho người mua một ngàn:
“Con trai con dâu tôi đang chiếm dụng căn này, có thể anh sẽ gặp chút phiền toái khi tiếp nhận.”
Người mua nhướn mày:
“Dì à, cháu làm luật sư đấy. Nếu nói về khẩu chiến, chúng nó liệu có nói lại cháu? Phiền phức là thứ cháu chẳng bao giờ sợ.”
Tôi cố ép, anh ta mới chịu nhận phần giảm giá ấy.
Trong thời gian đó, ngoài việc chia sẻ cho Quyễn Tử tin Giang Sơn bị điều xuống làm việc ở bộ phận hậu cần, tôi còn gửi cho con bé đoạn clip đang viral trên mạng — cảnh “bà già đánh ghen với tiểu tam”.
Quyễn Tử nhìn thấy cảnh một bà lão bị lôi đến trước cửa trung tâm thương mại, bị vợ cả và con dâu của người ta xé toạc áo ngay giữa đám đông, không khỏi nhíu mày:
“Mẹ… đây là mẹ chồng con?”
Tôi gật đầu:
“Ừ. Nghe nói bà ta làm tiểu tam, bị vợ và con dâu của người ta lôi ra xử lý. Ai mà biết bằng cách nào tin lại lọt được đến tai chính thất ha.”
Tôi tuyệt đối sẽ không nói cho con gái biết — chính tôi là người đã âm thầm gửi tin nhắn ẩn danh, để “tiểu tam” và gã đàn ông lăng nhăng kia nhận kết cục nhục nhã nhất có thể.
11
Giải quyết xong chuyện của bà thông gia và Giang Sơn, tôi đã ngồi nói chuyện nghiêm túc với Quyễn Tử. Khi chắc chắn con bé thực sự muốn ly hôn, tôi liền dẫn nó cùng hai đứa nhỏ đến thẳng cơ quan của Giang Sơn.
Giang Sơn như phát điên:
“Các người còn chưa chịu buông tha tôi à? Tôi vừa mới vì mấy chuyện lặt vặt đó mà mất luôn cơ hội thăng chức mà tôi cố bao năm mới có được!
“Giờ lại đến đây làm gì? Đến xem tôi mất mặt à?
“Quyễn Tử, bao nhiêu năm vợ chồng, em nỡ lòng nào?”
Hắn đã dám làm con gái tôi không được yên ổn ở cữ, lừa con bé bằng cái vòng vàng giả — thì chúng tôi có gì mà không “nỡ”?
Lãnh đạo của anh ta thấy chúng tôi ba mẹ con cùng xuất hiện thì cũng ngạc nhiên ra mặt:
“Chuyện lần trước công ty cũng đã xử lý rồi. Dù sao đây cũng là nơi làm việc, chuyện gia đình vẫn nên giải quyết trong nhà thì hơn. Dì thấy đúng không ạ?”
Tôi gật đầu lịch sự:
“Lãnh đạo, thật sự xin lỗi vì chuyện nhà chúng tôi nhiều lần gây phiền phức. Mẹ con tôi không nơi nương tựa, nên chẳng còn ai để trông cậy ngoài công ty các anh.
“Chúng tôi cũng không yêu cầu gì lớn, chỉ cần Giang Sơn đồng ý ký đơn ly hôn. Nếu được, chúng tôi hứa sau này sẽ tuyệt đối không làm phiền quý công ty nữa.”
Giang Sơn mắt đỏ rực:
“Các người đã hại tôi thê thảm thế này còn dám đòi ly hôn? Tôi không ký! Cứ chờ đấy, tôi rảnh lắm!”
Quyễn Tử run lên, đang định cãi thì tôi kéo tay nó lại, ôm lấy Trần Trần cúi đầu trước lãnh đạo:
“Xin lỗi anh, làm phiền rồi. Nếu không tiện trong công ty, vậy mẹ con tôi sẽ đứng ngoài cổng, không ảnh hưởng gì đâu ạ.”
Lãnh đạo nhìn ba mẹ con tôi với vẻ khó xử. Nhưng rồi tôi vẫn kéo Quyễn Tử ra ngoài, đứng ngay trước cổng chính công ty.