13
Tôi đứng đợi dưới toà nhà nơi Cố Trạch Hòa làm việc, chờ đến khi cậu ta tan làm.
Khi cậu ta bước ra, tôi tiến lại gần gọi: "Trạch Hòa!"
Cố Trạch Hòa vừa thấy tôi thì tối sầm mặt: "Mẹ tới đây làm gì?"
Ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn tôi với bộ dạng bê bết mùi trứng thối và rác bẩn, cậu ta lùi ra xa vài bước.
Tôi đau lòng nói: "Mẹ là mẹ của con mà. Mẹ bị cả mạng xã hội tấn công, bị mất việc, còn bị người ta ném trứng thối. Mẹ thật sự rất thảm, rất đau khổ."
Cậu ta cười khẩy: "Không phải do mẹ tự chuốc lấy à? Ai bảo mẹ làm ra chuyện đó?"
Tôi lắc đầu, nước mắt lưng tròng: "Nhưng những gì mẹ nói đều là sự thật, Trạch Hòa. Mẹ nghe được con và ba nói chuyện, ba muốn cùng Hứa Hân Hà ra nước ngoài du lịch. Con còn nói ba phải sống cả đời với người mà ba không yêu, còn ba thì nói trái tim mình mãi mãi thuộc về Hứa Hân Hà."
Cậu ta sửng sốt: "Thì ra mẹ nghe được những lời đó nên mới nổi điên như vậy sao?"
Tôi gật đầu: "Cho nên mẹ thật sự rất đau lòng mà, Trạch Hòa."
Tôi tiến lại gần.
Cậu ta lại lùi xa, ánh mắt đầy ghê tởm: "Ba yêu dì Hạ thì sao? Cuối cùng người kết hôn với ba vẫn là mẹ."
"Dựa vào điều kiện của mẹ mà lấy được một giáo sư đại học như ba thì mẹ còn chưa hài lòng gì nữa?"
"Vậy mà mẹ lại đi gây ra chuyện mất mặt như vậy, khiến cả nhà mang tiếng xấu! Mẹ chẳng phải tự làm tự chịu sao?"
"Tôi thật sự thấy xấu hổ vì có người mẹ như mẹ. Tôi không thể hiểu nổi tại sao mẹ lại là mẹ tôi! Nếu được chọn thì tôi thà mong dì Hạ là mẹ mình chứ không phải một người đàn bà ngu ngốc và vô dụng như mẹ!"
Tôi đau đớn, khóc đẫm nước mắt: "Trạch Hòa, dù thế nào đi nữa, mẹ vẫn là người sinh con, mang nặng đẻ đau mười tháng, nuôi con khôn lớn mà!"
"Nếu không có tiền của ba thì mẹ nuôi nổi tôi à?" Cậu ta cười lạnh.
"Trước đây mẹ ngoan ngoãn ở nhà, làm việc nhà, trông cháu, đóng góp chút công sức nho nhỏ thì cả nhà cũng chẳng để mẹ thiếu ăn thiếu mặc."
"Vậy mà mẹ lại không biết đủ, còn gây chuyện lớn đến vậy, suýt khiến ba và dì Hạ mang tiếng xấu."
"Giờ mẹ thế nào thì đúng là đáng đời! Ba đã nộp đơn ly hôn rồi, vì việc mẹ gây ra quá nghiêm trọng nên dù mẹ không đồng ý thì vẫn sẽ xử lý cho xong!"
"Từ giờ trở đi, mẹ tự gánh hậu quả đi! Đừng đến tìm tôi nữa, tôi nói rồi, tôi không còn là con của mẹ!"
Cậu ta cười khinh miệt rồi quay người rời đi.
"Trạch Hòa! Trạch Hòa! Mẹ là mẹ ruột của con mà!" Tôi khóc lóc, cố gắng kéo tay cậu ta lại.
"Tránh ra!" Cậu ta chán ghét hất mạnh tay tôi ra.
"Á!" Tôi bị sức của cậu ta hất ngã, ngồi bệt xuống nền đất lạnh lẽo.
"Ôi da…"
Tôi đau đớn bật tiếng rên rỉ.
Cố Trạch Hòa liếc tôi rồi cười khẩy: "Đáng đời! Đừng bôi xấu mặt mũi nhà tôi nữa!" Cậu ta nói rồi không thèm ngoái lại mà bỏ đi thẳng.
Tôi đau đớn thảm hại ngồi đó, mọi người xung quanh đều ngoái lại nhìn.
Lúc này, tôi mới nhìn về phía một chiếc xe đậu ven đường.
Trong xe có người đàn ông ấy, người đã từng ghi lại cảnh tượng tại trường học.
Anh ta vẫn cầm máy quay, lần này cũng không bỏ lỡ một giây nào, đã ghi lại toàn bộ.
Anh ta gật đầu với tôi ra hiệu đã quay xong rồi lái xe rời đi.
14
Tôi trở về phòng trọ, xem lại một số tư liệu vừa được gửi đến trong điện thoại.
Là thông tin về một phóng viên nữ.
Một phóng viên luôn mang trong mình lòng trắc ẩn với những người yếu thế.
Dù bài viết của cô ấy chưa từng nổi tiếng nhưng cô ấy luôn đứng về phía những người bị chèn ép và cất lên tiếng nói cho họ.
Tôi bấm số gọi cho cô ấy: "Phóng viên Trần đúng không? Tôi là Hứa Thục Vân, người phụ nữ bị chửi rủa nhiều nhất trên mạng mấy ngày nay đây."
Trần Mộc Cầm đến phòng trọ của tôi.
Tôi mời cô ấy ngồi rồi rót cho cô ấy một ly nước.