1.
Đây đã là năm thứ ba ta sống trong lãnh cung.
Từ một Hiền Quý phi cao cao tại thượng, hưởng vinh hoa phú quý, trong chớp mắt, ta rơi xuống vực sâu, cả nhà bị lưu đày, còn ta thì bị tống vào lãnh cung.
Ngày đầu tiên đặt chân đến đây, ta và cung nữ của mình, Tố Tâm, lấm lem đầy bụi bẩn, vất vả dọn dẹp lại lãnh cung đổ nát này.
Tố Tâm vốn lớn lên ở thôn quê, không biết từ đâu tìm được một chiếc thang cũ kỹ, loạng choạng leo lên xà ngang để quét những lớp mạng nhện dày như bông gòn.
Nàng theo ta vào cung đã lâu, ngày ngày phải dè dặt giữ lễ, chẳng khác nào bị cầm tù, muốn nói cũng chẳng dám mở miệng. Nay bị đày đến lãnh cung, lại vui vẻ như chim sổ lồng, chạy tới chạy lui, bận rộn quét dọn. Chỉ một lát sau, đôi mắt nàng sáng rực, cầm một thứ còn đang ngọ nguậy chạy đến trước mặt ta.
“Nương nương, người xem! Con nhện to thế này! Đem chiên lên chắc chắn ăn được đấy!”
Lời vừa dứt, ta đã cảm thấy dạ dày cuộn lên, suýt chút nữa nôn ra ngay tại chỗ.
“Rất tốt, vậy giữ lại mà tự thưởng đi!”
Con nhện to gần bằng bàn tay, ai biết có độc hay không. Huống hồ, lãnh cung vẫn là lãnh cung, lấy đâu ra dầu mà chiên chứ?
Tố Tâm tiu nghỉu quăng con nhện ra ngoài cửa sổ.
Dọn dẹp xong, cuối cùng chủ tớ chúng ta cũng có một chỗ có thể ngả lưng.
Lãnh cung nằm nơi hẻo lánh, bổng lộc ít ỏi, đối đãi tệ bạc, chẳng mấy ai nguyện ý đến hầu hạ. Tiểu thái giám sau khi đặt bữa ăn xuống liền ba chân bốn cẳng chạy mất.
Ta và Tố Tâm ăn bữa cơm đầu tiên trong lãnh cung.
Phải nói thật, trước đây ngày ngày đều là sơn hào hải vị, nay chỉ có rau xanh và đậu hũ, vậy mà lại thấy thanh đạm vô cùng.
Gắp một miếng đậu hũ đưa lên miệng, ta bỗng dưng cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt rưng rưng.
Tố Tâm vừa nhồm nhoàm nhai cơm vừa liếc ta, miệng vẫn chưa nuốt hết đã hỏi:
“Nương nương, người khóc cái gì vậy?”
Ta chăm chú nhìn miếng đậu hũ, không chớp mắt mà chậm rãi nói:
“Ta nghĩ đến phụ mẫu cùng thân nhân bị lưu đày của mình.”
Tố Tâm nuốt xong bát cơm, chậm rãi thở ra một hơi, giọng điệu lãnh đạm:
“Nương nương à, lão đại nhân bị lưu đày là vì tham ô nhận hối lộ, người còn bị liên lụy theo, rơi vào hoàn cảnh như bây giờ. Bao nhiêu bạc hắn tham ô được cũng chẳng thấy gửi cho người một đồng, người mới thực sự là trong sạch nhất đấy!”
Ta khẽ ho một tiếng, có chút xấu hổ đặt miếng đậu hũ xuống, lúng túng nhìn nàng:
“Nhưng nếu ta không trong sạch thì sao?”
Vừa dứt lời, ta thò tay vào lớp lót trong của yếm đào, lấy ra một xấp ngân phiếu dày cộp cùng mấy chục lá vàng sáng chói.
Hai mắt Tố Tâm trợn trừng, suýt chút nữa rớt luôn ra ngoài.
2.
Ta và Tố Tâm sống trong lãnh cung mà hưởng thụ một cuộc sống xa hoa chưa từng dám nghĩ đến.
Trước kia, ăn nhiều một chút, tiêu xài quá tay một chút, cầm thêm chút gì đó đều bị người khác dòm ngó, các phi tần trong cung âm thầm giám sát. Nếu vượt quá giới hạn, lập tức sẽ có người bẩm báo lên Hoàng hậu và Hoàng thượng. Mỗi ngày, ta vừa phải hưởng vinh hoa vừa phải nơm nớp lo sợ.
Còn bây giờ thì sao?
Giờ ta có thể tiêu xài quang minh chính đại, không còn ai kiểm soát nữa.
Phụ thân ta lần này phạm tội tham ô nhận hối lộ, nhưng không bị chém đầu, đơn giản là vì ông ấy đã gánh tội thay cho Thái tử. Hoàng thượng nể tình, chỉ ban lệnh lưu đày cả nhà, coi như giơ cao đánh khẽ.
Thái tử cũng xem như có chút lương tâm, trước khi ta bị định tội đã nhanh chóng sai người bí mật đưa tới một xấp ngân phiếu cùng mấy chục lá vàng, toàn bộ đều là những thứ gọn nhẹ, dễ cất giấu.
Còn về Hoàng thượng và Hoàng hậu… ta chỉ có thể nói rằng, kẻ oan uổng ngươi còn hiểu rõ sự oan uổng của ngươi hơn chính ngươi.
Bọn họ thừa biết ta vô tội, nhưng vẫn dung túng để ta chịu tội thay. Giờ thấy ta sống xa hoa, cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
Về phần đám phi tần chuyên đi mách lẻo?
Hoàng hậu chỉ nhàn nhạt buông một câu:
“Nếu các ngươi thấy ghen tị, vậy thì cứ vào lãnh cung mà hưởng thụ cuộc sống xa hoa cùng Hiền Quý phi đi.”
Thế là, tất cả lập tức im hơi lặng tiếng.
Dù vậy, vẫn có kẻ không biết tự lượng sức, chạy thẳng đến trước mặt Hoàng thượng tố cáo.
Hoàng thượng vốn đang bực mình vì chuyện xấu của con trai, trong lòng còn mừng thầm vì đã có người gánh tội thay. Đột nhiên lại có kẻ nhảy ra chỉ trỏ, ngài cảm thấy vô cùng phiền chán.
Kết quả, vị phi tần kia bị giáng xuống làm Mỹ nhân, từ đó hậu cung không còn ai dám tâu lên chuyện của ta nữa.
Rốt cuộc, ta cũng có thể yên tâm ăn ngon, mặc đẹp, sống những ngày vui vẻ trong lãnh cung.
Nhưng trên đời luôn có kẻ không chịu nhìn ta sống tốt.
Nửa đêm đang ngủ say, đột nhiên có một nam nhân nóng hổi bị nhét lên giường ta.
3.
Phải nói thế nào nhỉ…
Dù vừa nhập cung ta đã trở thành Quý phi, nhưng số lần diện kiến Hoàng thượng ít đến mức đếm trên đầu ngón tay cũng thừa.
Con trai, con gái của ngài, có người còn lớn tuổi hơn ta, lại có kẻ thậm chí đã về suối vàng trước cả tổ phụ của ta.
Nói trắng ra, Hoàng thượng cũng chỉ là một nam nhân bình thường, đã đến cái tuổi biết đủ mà an phận.
Vậy nên, ta chưa bao giờ oán trách điều gì.
Nhưng điều đó không có nghĩa là người khác sẽ để ta yên ổn.
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ nghiêm khắc, ăn uống, đi đứng, thậm chí ngủ nghỉ đều phải theo quy củ. Khi còn ở trong cung, xung quanh lúc nào cũng có các ma ma giám sát. Nhưng giờ đã vào lãnh cung, chẳng còn ai để ý đến ta nữa, ta cũng tự cho phép mình buông thả đôi phần.
Nửa đêm đang ngủ say, ta lật người, vô thức vung tay, đập trúng một thứ gì đó… ấm áp.
Ta vốn quen ngủ một mình, cảm giác xa lạ này khiến ta suy nghĩ hồi lâu. Phải mất một lúc sau, ta mới sực tỉnh—thứ ta vừa chạm vào… có lẽ là một người.