20.
Dung vương mặt trắng bệch như quỷ, khóe môi vương đầy máu, từng ngụm từng ngụm phun ra đỏ thẫm.
Hắn ôm ngực, cố sức nói với ta một câu:
"Xin lỗi."
Rồi ngay sau đó, ngất xỉu tại chỗ.
Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể vội vàng trèo ra khỏi bồn tắm, lau khô người, mặc vội y phục rồi lôi hắn vào phòng ngủ.
May mắn là tịnh phòng và phòng ngủ chỉ cách nhau một cánh cửa, ta không cần phí nhiều sức.
Không biết hắn bị thương thế nào, ta chỉ có thể dùng nước sạch lau hết vết máu, sau đó cởi bỏ bộ y phục dính đầy máu của hắn, nhét thẳng vào gầm giường.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng đập cửa mạnh mẽ.
Tố Tâm tức tối quát mắng lũ thị vệ, đồng thời ra lệnh cho tiểu thái giám đi mở cửa.
Từ sau vụ lục soát Thái tử, mỗi lần đám người này tiến vào lãnh cung, đều có chút qua loa cho có lệ.
Dù sao, lần trước ta cũng đã chửi rủa, lăn lộn ăn vạ, làm náo loạn một trận kinh thiên động địa.
Nhưng lần này, ta không thể la hét, vì trong chăn ta đang giấu một người sống sờ sờ!
Ta đứng chắn trước cửa phòng ngủ, không dám hó hé nửa lời, chỉ sợ bị phát hiện trong chăn của ta còn có một nam nhân.
Bỗng nhiên, một tên thị vệ hít hít mũi, nghi hoặc nói:
"Phòng này có mùi máu tanh."
Ta lập tức toát mồ hôi lạnh, sống lưng như có luồng khí băng giá chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận xương cụt.
Đúng lúc này, một luồng trí tuệ sinh tồn đột nhiên bùng phát mạnh mẽ trong đầu ta.
Ta đỏ mặt, vừa thẹn thùng vừa phẫn nộ, cao giọng quát:
"Chẳng lẽ một nữ nhân đến kỳ nguyệt sự thì không có mùi máu tanh sao?! Mẫu thân các ngươi chưa từng đến tháng chắc?!"
"Cút ngay! Nếu còn dám hó hé, bản cung sẽ lấy băng huyết của mình quăng thẳng vào mặt các ngươi!"
Ta không biết bọn chúng sợ bị ta làm thật, hay là bị lời lẽ của ta dọa sợ, nhưng tất cả đều hoảng hốt vội vàng rút lui.
Bọn chúng lục soát qua loa vài nơi nữa, thấy không tìm được gì, rốt cuộc cũng rời đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, quay vào phòng.
Nhấc chăn lên, chỉ sợ trong lúc nãy đã vô tình làm Dung vương nghẹt thở chết tươi.
Ai ngờ, vừa kéo chăn ra…
Dung vương chằm chằm trợn mắt nhìn ta, hai mắt đối diện nhau.
Ta tròn mắt nhìn hắn, hắn trừng mắt nhìn ta.
21.
Hắn đã bị thương, vậy mà vẫn tỉnh táo như thế, có phải là đang khinh thường ta không?
Không biết hắn đã nghe được bao nhiêu, nhưng ta bắt đầu cảm thấy xấu hổ, không dám đối diện với hắn.
Dung vương vừa ho khan, vừa lảo đảo bò ra khỏi chăn của ta.
Hắn vội vàng lấy lại khoảng cách, giọng điệu có phần áy náy:
"Thứ lỗi, là ta đường đột."
Cái khí thế ngang tàng, hống hách lúc trước của hắn giờ chẳng còn lại bao nhiêu, thậm chí còn có chút… luống cuống.
Nhưng hắn vẫn đang yếu, cố sức bò dậy mãi mà không nổi.
Ngay khi cố vịn tay vào giường để đứng lên, cả người hắn mất thăng bằng, vô tình đổ thẳng lên người ta.
Đúng lúc đó, Tố Tâm mở cửa bước vào.
Trước mắt nàng là Dung vương đè lên ta trên giường, còn ta thì đang quằn quại giãy giụa trong im lặng.
Nàng bình tĩnh đóng cửa lại.
Sau đó, vớ lấy then cửa.
Vung tay…
"Bốp!"
Một cú đập thẳng vào đầu Dung vương.
Thế là xong, có tỉnh cũng phải bất tỉnh.
Mãi đến khi ta hoàn hồn, Tố Tâm mới rưng rưng nước mắt quay sang hỏi:
"Nương nương… giờ phải làm sao đây?"
Nàng run rẩy nhìn Dung vương đang ngã sõng soài trên giường, rõ ràng sợ đến tái mặt, lo rằng vừa rồi mình đã đập chết hắn.
Ta không chút căng thẳng, nhàn nhạt vỗ vai nàng, trấn an:
"Không sao, lỡ hắn chết, ngươi chỉ cần chôn cùng là được."
Tố Tâm: "HU HU HU—"khóc còn lớn hơn lúc nãy.
22.
Ta và Tố Tâm bí mật chăm sóc Dung vương suốt gần một tháng.
Bởi vì bị giam trong lãnh cung, nên tin tức bên ngoài luôn truyền đến rất chậm.
Đến khi ta nghe nói Dung vương mất tích, thì phủ vương gia đã tổ chức xong cả lễ tang cho hắn.
Hoàng thượng nghe tin Dung vương mất tích, nhưng nhất quyết không tin rằng hắn đã chết.
Bản thân Hoàng thượng vốn thân thể không tốt, lần này lại bị tin dữ kích thích, liền bạo bệnh nằm liệt giường.
Hai huynh đệ này từ nhỏ đến lớn luôn đối chọi nhau.
Người anh lo sợ em trai tranh đoạt ngôi vị, còn người em thì phòng bị huynh trưởng qua cầu rút ván.
Nhưng bây giờ, khi người em "chết rồi", thì người anh lại không nỡ.
Trong khi đó, Dung vương thì đang thoải mái vùi mình trong phòng ta, cửa chẳng buồn bước ra, chỉ chăm chăm tìm cách hành hạ đám gà vịt mà ta nuôi.
Đám gia cầm của ta cũng không nhàn rỗi, dù mùa đông sản lượng trứng có giảm, nhưng đến mùa xuân, đàn vịt bắt đầu đẻ trứng hàng loạt.
Trứng sinh ra vịt, vịt lại tiếp tục đẻ trứng, thế là trong sân bỗng dưng xuất hiện cả đàn vịt con lạch bạch đi qua đi lại.
Dung vương mỗi khi tâm trạng không tốt, liền chống tay lên bệ cửa sổ, nhìn đàn vịt mà chọn lựa:
"Con nào bị ta điểm danh, tối nay sẽ lên bàn!"
Nếu ta dám phản kháng, hắn lập tức ôm đầu kêu đau, khiến Tố Tâm sợ chết khiếp, vội vàng nhảy ra xử lý gà vịt.
Kết quả, đám gia cầm của ta cứ lần lượt chui vào bụng hắn.
Sau khi ăn sạch gà vịt, hắn bắt đầu để mắt đến hai con heo của ta.
Hắn nhìn chằm chằm vào con heo nái, ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi:
"Chờ heo mẹ đẻ xong, có thể ăn heo sữa rồi!"
Dung vương thốt lên một câu cảm thán đầy thèm thuồng.
23.
Chờ đến khi tên giặc này khỏi hẳn, gà vịt của ta đã chẳng còn bao nhiêu!
Ta đau lòng đến mức nhìn lông gà, lông vịt cũng muốn rơi nước mắt.
Dung vương nhìn ta, giọng điệu châm chọc:
"Thái tử tặng cho ngươi, mà ngươi trân trọng đến vậy sao?"