15.
Gần đây, ta thường tình cờ gặp Trì Chiêu trong cung.
Hắn dạo này dường như rất chuộng y phục nhạt màu.
Thiếu niên khoác áo gấm, ẩn mình giữa vườn hoa rực rỡ, ta thoạt đầu không nhận ra, mãi đến khi hắn bước đến hành lễ, ta mới giật mình phát hiện ra sự hiện diện của hắn.
Cung nhân đứng ngay bên cạnh, vậy mà hắn lại chẳng chút e dè.
Trì Chiêu tiến lên một bước, nhẹ tay ngắt một đóa sơn trà.
Hắn nâng hoa, đưa về phía ta, khẽ nói:“Nương nương gần đây vẫn khỏe chứ?”
Ta cúi mắt, nhìn đóa sơn trà trắng muốt trong tay hắn.
【Kịch tính rồi, Hoàng thượng đang ở ngay sau giả sơn kìa.】【Thật không hiểu nổi nam chính, hết lợi dụng tình cảm cũ giờ lại giở trò gì đây?】【Ôi trời, tim yếu xin né gấp. Nữ phụ liệu có mềm lòng không đây?】
Ta vốn thích sơn trà, đặc biệt là sơn trà trắng.
Mà trong cung, những gốc sơn trà trắng này… là Hoàng thượng đích thân sai người trồng riêng cho ta.
Ta khẽ gật đầu đáp lễ, rồi xoay người toan rời đi.
Nhưng phía sau, hắn lại không buông tha.
“Nương nương thật sự vô tình đến vậy sao?”Trì Chiêu cất lời, giọng trầm khàn. “Hôm ấy trước tượng Phật, ba nén hương đó, người quỳ đâu chỉ có một mình Trì Chiêu.”
Ta khựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn.
“Điện hạ e là đã quên rồi,” ta đáp.“Trước thần Phật, hương chưa cháy hết — thì lời thề ấy, chưa tính là thành.”
Ngày ấy, chàng vừa nghe được tin kinh thành có biến, liền vội vã rời đi, chẳng hề quay đầu lại.
Lúc ấy, làm gì còn ai để tâm đến ba nén hương chưa cháy hết trong ngôi miếu hoang đổ nát kia.
Sắc mặt Trì Chiêu cứng đờ.
Lồng ngực hắn phập phồng một lúc, cuối cùng cũng mở miệng:
“Tố Tố… là ta sai rồi.Vị trí Thái tử phi… vốn nên là của nàng.”
16.
Khóe mắt ta dường như thoáng thấy lùm hoa giả sơn phía xa khẽ lay động.
Ta quay đầu lại, ngẩng cao cằm nhìn hắn, giọng chậm rãi nhưng từng lời rõ ràng:
“Thái tử phi? Ta nay là Quý phi, đang mang long thai,sau này muốn bước lên ngôi Hoàng hậu… e cũng chẳng phải chuyện không thể.
Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng, ta còn muốn vị trí Thái tử phi ấy?”
Sắc mặt Trì Chiêu thoắt chốc tối sầm.
“Hiện tại ta là kế mẫu của ngươi, gọi ta một tiếng ‘mẫu phi’ còn hợp lễ hơn đấy, Thái tử.”Ta mỉm cười, như đâm thẳng vào lòng tự trọng của hắn.
Hắn đứng đó rất lâu, không nói được lời nào.
Ta có chút không kiên nhẫn, quay người rời đi. Sau lưng liền truyền đến tiếng nghiến răng ken két:
“Giỏi lắm, ‘kế mẫu’... Giang Tố, ngươi nhất định sẽ hối hận.”
Ta khẽ hừ một tiếng, chẳng buồn quay đầu.
Ánh mắt vô tình lướt ngang qua giả sơn — lại đụng ngay ánh nhìn từ người đang đứng đó.
Là Hoàng thượng.
Người đang mỉm cười nhìn ta, đáy mắt mang theo ý vị như khen ngợi.
Về đến cung, Hoàng thượng cũng theo ngay sau.
Người vừa bước vào liền cười bảo:
“Tố Tố hôm nay thật oai phong, trẫm đều thấy cả rồi.”
Ta cụp mắt, trong lòng bỗng thấy bất an.
“Thần thiếp với Thái tử ngày trước từng...”
Chưa kịp nói hết câu, người đã nhẹ gõ vào trán ta một cái.
Ta ngẩng đầu, liền chạm phải gương mặt mang theo ý cười dịu dàng của người.
Người nói:
“Trước kia ra sao, hôm nay thế nào, sau này sẽ thế nào…Tố Tố, chuyện cũ không còn quan trọng nữa.”
Tim ta khẽ run, mềm đi theo từng lời của người,rồi thuận thế nghiêng mình, tựa vào lòng người.
Lồng ngực Hoàng thượng rộng lớn, vững chãi.
Nhưng trong lòng người… chưa chắc đã dung nổi một Thái tử.
17.
Kỳ sinh đã cận kề.
Hoàng thượng lập ta làm Hoàng hậu, vậy mà trong triều, số người phản đối lại chẳng nhiều như ta tưởng.
Người vẫn thường xuyên đến thăm ta, nhưng sắc mặt thì ngày một kém đi trông thấy.
Ta bắt đầu sinh nghi.
Đúng lúc ấy, trước mắt lại hiện lên những dòng chữ sặc sỡ:
【Toang rồi, Thái tử hạ độc Hoàng đế.】【Là vì Hoàng thượng đã có con ruột thật sự sao?】
Lòng ta rối bời, nắm lấy cổ tay Hoàng thượng, khẩn thiết hỏi:
“Hoàng thượng gần đây có thấy thân thể khó chịu gì không? Thần thiếp trông sắc diện của người không được tốt.”
Người chỉ cười nhàn nhạt:
“Tật cũ thôi, không đáng ngại.”
Sao có thể là tật cũ? Rõ ràng là trúng độc.
Ta nóng ruột vô cùng, còn người lại tịnh không lo lắng.
Chỉ đến khi đêm khuya vắng vẻ, chỉ còn hai người chúng ta bên nhau,người mới nhẹ nhàng ôm lấy vai ta, khẽ dỗ dành:
“Mọi thứ đều nằm trong tay trẫm, Tố Tố đừng sợ.Trẫm sẽ bảo vệ mẹ con nàng.”
Có lẽ vì đang mang thai, tâm trạng ta dễ xúc động hơn thường lệ.
Nghe người nói vậy, vành mắt ta lập tức đỏ hoe.
Người giật mình, vội vàng đưa tay xoa nhẹ gò má ta: