11.
Bữa tối hôm đó, chúng tôi ăn ở ngoài hàng.
Vừa về đến nhà, bà nội đã vỗ ngực than mệt, nói buồn ngủ, đòi đi nghỉ.
Khi đó mới… tám giờ tối.
Bà vốn quen nếp ngủ sớm dậy sớm, lại còn nói rõ:“Bà ngủ nhẹ lắm, đừng ai bật TV, cũng đừng bật điện thoại sáng chói lóa. Ồn ào quá là bà không ngủ được đâu.”
Vậy là — từ lúc dọn về đây đến giờ —đêm nay chính thức là đêm cả nhà ngủ sớm nhất.
Mẹ chồng tôi nằm co ro ngoài rìa giường, điện thoại lướt chưa được mấy cái đã tắt.Không dám trở mình mạnh, không dám bật âm thanh, nằm cứng như khúc gỗ.
Tôi nằm trong góc trong cùng, kéo ánh sáng màn hình xuống mức thấp nhất, mở lại quyển tiểu thuyết đã lưu từ lâu, vừa đọc vừa cười khoái chí.
Còn bà nội thì… nằm giữa, ngủ say như chết.
Chưa bao lâu, bà bắt đầu nói mớ.
Mà đặc điểm nói mớ của bà là —rất chậm, rất kéo dài, khác hoàn toàn giọng lanh lẹ thường ngày.
Giữa đêm khuya tĩnh mịch, âm thanh đó…với người lạ thì hơi rợn,nhưng với tôi —chính là âm thanh của tuổi thơ.
Nghe như tiếng ru quen thuộc, khiến tôi yên tâm đến lạ.
Nhưng mẹ chồng tôi thì đâu quen cảnh này.
Nằm bên cạnh một người ngáy to, lại chẳng được lướt điện thoại, nằm gò bó mấy tiếng, cuối cùng bà cũng không nhịn nổi nữa, nhỏ giọng hỏi tôi:
“Diêu Diêu này, bà nội con có phải là…”
“Ai đang nói lảm nhảm đấy? Ồn ào quá!” —Bà nội đột nhiên trở mình, tỉnh dậy, cáu bẳn mắng một câu rồi lại ngáy đều đều.
Mẹ chồng cứng họng, im bặt.
Không lâu sau, bà rón rén bò dậy, rời khỏi phòng ngủ chính.
Tôi nằm yên một lát thì nghe có tiếng động lạch cạch ngoài phòng khách.
Lén bước ra xem, tôi thấy Tiêu Tuấn Phi đang ôm chăn, gối lỉnh ra sofa ngủ.Chiếc giường nhỏ ở phòng phụ... đã nhường lại cho mẹ anh ta.
Vừa thấy tôi ló mặt, anh ta liền lôi tôi ra ban công, đóng cửa "cách âm", mặt hầm hầm:
“Hứa Diêu! Em cố tình đón bà nội lên là để làm khó mẹ anh đúng không?”
Tôi hất tay anh ta ra, môi nhếch lên thành nụ cười đầy châm biếm:
“Ồ? Thế lúc mẹ anh tự ý dọn vào nhà em, chiếm phòng cưới của em, anh có nghĩ đến cảm xúc của em không?Mới một ngày thôi đấy, mà anh đã chịu không nổi rồi hả?
Nghe cho kỹ đây: nếu bà nội em cảm thấy không thoải mái, thì khỏi đi nữa — bà sẽ ở đây lâu dài.”
“Em đúng là vô lý!”
“Anh đúng là chó hai tiêu chuẩn!”
Hai đứa cãi nhau nảy lửa giữa ban công, giọng không kìm được mà càng lúc càng lớn.
Chẳng bao lâu sau, cánh cửa phòng ngủ lớn bật mở.
Bà nội tôi — trong bộ đồ ngủ mới tôi mua riêng — đứng ở ngưỡng cửa, tóc rối bù, mắt còn ngái ngủ, ngáp một cái rõ to:
“Trời ơi… đêm hôm khuya khoắt còn la lối cái gì vậy? Không định để người khác ngủ nữa à?
Tiểu Phi này, bà không nói chứ không phải không biết.Đàn ông con trai mà nửa đêm nửa hôm lôi vợ ra mắng, nghe nó... hèn lắm con ạ.Có gì để sáng mai nói, lớn rồi, phải biết giữ mặt mũi.”
Tiêu Tuấn Phi tức đến mức ngực phập phồng, nhưng trước ánh mắt của bà nội, anh ta đành phải nuốt cục tức vào bụng.
Nén từng chữ qua kẽ răng:
“Dạ... con biết rồi, bà. Bà nghỉ ngơi sớm nhé.”
Bà nội khẽ gật đầu đầy mãn nguyện, rồi quay sang tôi:
“Diêu Diêu, con cũng bớt lời lại một chút.Vào đây bóp chân cho bà đi, ngồi xe cả ngày, mỏi quá trời.”
Tôi liếc nhìn Tiêu Tuấn Phi với ánh mắt “mỉm cười chiến thắng”, rồi vui vẻ đi theo bà nội vào phòng ngủ chính.
Cánh cửa vừa khép lại, sắc mặt buồn ngủ mệt mỏi khi nãy của bà lập tức biến mất.
Bà bật thẳng người dậy, ánh mắt sáng như đèn pin, háo hức hỏi:
“Con gái, hôm nay bà biểu diễn có ổn không? Có dọa được tụi nó không?”
Tôi sửng sốt:
“Khoan đã… nãy giờ bà giả vờ ngủ hả?!”
Bà cười đến nỗi hai mắt híp tịt lại, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Tôi bật cười:
“Trời ơi, bà đúng là... vô địch rồi!”
Bà nội vỗ đùi, ánh mắt long lanh như thiếu nữ:
“Thật đấy, hôm nay bà vui dã man. Lâu lắm rồi mới cảm thấy nhiệt huyết sôi trào như thế này.
Công nhận đấy, nhưng mà...Cái bà mẹ chồng nhà con này… non tay quá con ạ. So với cái con ba của con á, thua xa cả ba bậc.
Được rồi, mình cứ xem xem, mai bả còn chiêu gì nữa không.Trò này bà chơi chưa chán đâu!”
12.
Hôm sau, vừa hửng sáng.
Mẹ chồng tôi đã dậy.Cố tình trong bếp tạo ra đủ thứ tiếng: xoong nồi lạch cạch, chảo mỡ xèo xèo, như thể muốn ai kia tỉnh giấc mà "cảm nhận được sự hiện diện".