1.
“Ba và dì Hứa mới cưới, tụi con là con gái con rể cũng nên có chút thể hiện chứ.”
Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe ba quay sang chồng tôi – Kỳ Đại – nói với giọng đầy ngụ ý.
“Năm mươi vạn tiền sính lễ, thêm một căn hộ trong khu này. Sau này có con, Đoá Đoá cũng có thể qua lại phụ giúp.”
Tôi mặt lạnh, không đáp lời, đi thẳng vào nhà. Không khí ngay lập tức nặng nề, im phăng phắc.
Ba tôi ngồi trên xe lăn, đôi chân tàn phế. Còn dì Hứa thấy tôi liền theo phản xạ đứng bật dậy.
Tôi coi như không thấy, chỉ thẳng giọng trút lên người chồng:“Kỳ Đại, ba tôi già rồi, lú lẫn bị người ta dụ dỗ. Không báo côn//g a//n thì thôi, cãi nhau với họ làm gì cho mệt?”
Kỳ Đại nhìn tôi, vẻ mặt ấm ức, rồi vội vã chạy lại gần, giọng nhỏ nhẹ:“Anh đang đợi em về mà…”
Tôi liếc anh ta một cái, anh ta vẫn cười cười, chẳng hề để tâm, đứng nép sau lưng tôi như thể xem kịch.
Ba tôi im lặng, quay mặt đi. Tôi nhìn sang người giúp việc – à không, “dì Hứa” – người đang cố làm ra vẻ lo sợ nhưng ánh mắt lại lộ rõ chút đắc ý, bèn nói thẳng:
“Dì Hứa, dì làm ở đây gần ba tháng rồi đúng không? Mỗi tháng lương một vạn năm, tôi trả đủ và đúng hạn chứ? Dì chỉ cần nấu ăn, dọn dẹp, còn chuyện tắm rửa thay đồ cho ông ấy, tôi đã thuê người khác. Ông ấy ngồi xe lăn rồi, dì nghĩ ông ấy có thể cho dì hạnh phúc gì sao?”
Bà ta lúng túng nhìn về phía ba tôi, giọng run run nhưng cố tỏ ra kiên định:“Phụ nữ cũng có quyền có mái nhà của riêng mình. Làm giúp việc cả đời thì chẳng khác nào sống kiếp hầu hạ.”
Tôi bật cười, giọng đầy mỉa mai:“Dì đúng là số làm đầy tớ. Tôi chưa từng xem dì là hầu gái – tự dì quỳ xuống thôi.”
Ba tôi cau mày, giọng gắt gỏng:“Con ăn nói kiểu gì vậy? Ba đang thông báo, không phải hỏi ý con! Ba già rồi, chẳng lẽ còn không được tự quyết cuộc đời mình?”
Tôi cười khẩy:“Ngồi xe lăn rồi mà vẫn mơ mộng. Ông nghĩ người ta thật lòng với ông à? Ông muốn ‘tự quyết’ mà lại bắt tôi bỏ tiền cưới vợ cho ông – đúng là mơ giữa ban ngày.”
Tôi nhìn thẳng vào ông, lạnh lùng buông thêm:“Thật ngứa tai mấy cái kiểu giả nhân giả nghĩa đó.”
Ba tôi tức đến mức run tay, ôm ngực, giọng lạc đi:“Con… đồ nghịch tử!”
Nhưng ngay sau đó, ông lại thở dài, giọng trầm xuống:“Dì Hứa có thai rồi… lén đi khám, là con trai. Con biết mà, cả đời ba ở rể cho mẹ con, đến con cũng không mang họ Lý. Ba chẳng cầu danh lợi, chỉ muốn khi ch//ết có thể ngẩng đầu nhìn tổ tiên. Giờ trời thương, cuối đời còn ban cho ba một đứa con trai.”
Ông ta lau khóe mắt, giọng nghèn nghẹn:“Đoá Đoá, cả đời ba chưa từng cầu xin con điều gì. Lần này… coi như ba van con một lần.”
Tôi lặng người, nhìn ông ta diễn trò, tiện tay cầm quả táo chồng tôi đặt trên bàn, cắn một miếng, giọng dửng dưng:“Tôi không có tiền. Tôi với Kỳ Đại làm công ăn lương, có phải trúng số đâu mà ném ra năm mươi vạn.”
Ông ta sốt ruột, vội chen lời:“Chẳng phải ông ngoại con còn để lại cho con một khoản thừa kế sao? Năm mươi vạn đó, con hoàn toàn có thể bỏ ra.”
Ánh mắt tôi lập tức lạnh băng.
2
Ngoại tôi chỉ có mẹ tôi là con gái duy nhất, từ nhỏ được cưng chiều hết mực.
Hồi đại học, mẹ tôi yêu Lý Thịnh – một người đàn ông từ nông thôn lên thành phố học, gia cảnh nghèo, anh chị em đầy nhà, ngoài cái mặt nhìn được thì chẳng có gì cả.
Biết ông ngoại tôi không ưa mình, ông ta dụ dỗ mẹ tôi ma//ng th//ai trước hôn nhân, dùng tính mạng và đứa con trong bụng ép ông ngoại phải đồng ý.
Cả đời ông ngoại tôi vốn cứng rắn, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp, với điều kiện duy nhất: hai người phải từ bỏ quyền thừa kế toàn bộ tài sản.
Mẹ tôi chấp nhận.
Bà nghĩ ông ngoại thành kiến với người nhà quê như Lý Thịnh, dù gì hai người cũng đều là sinh viên, tự lập nên cuộc sống tốt đẹp, lâu ngày rồi ông ngoại sẽ thay đổi cái nhìn.
Lý Thịnh cũng nghĩ vậy.
Dù sao ông ngoại chỉ có một đứa con gái, chẳng lẽ tài sản đó không để lại cho con thì đem đi làm từ thiện chắc?
Không ngờ ông ngoại tôi nói được làm được, một đồng cũng không cho.
Của hồi môn đưa cho mẹ tôi toàn là đồ điện máy và nội thất.
Cuộc sống sau đó bình lặng cho đến khi tôi mười tuổi.
Ông ngoại tôi phát bệnh nặng, còn Lý Thịnh thì bắt đầu lộ rõ bản chất.
Bạ//o hà//nh mẹ tôi.
Ra ngoài lăn//g nhă//ng.
Thậm chí còn tuyên bố: “Chỉ cần lão già đó ch//ết, tao sẽ là triệu phú.”
Nghe được những lời đó, ông ngoại tôi – vốn được bác sĩ chẩn đoán chỉ còn sống được ba tháng – đã cố gắng gồng mình sống thêm nửa năm.
Ông biết mẹ tôi mềm yếu, mê muội vì tình yêu, nên mang toàn bộ tiền mặt hợp tác với ủy ban khu phố, đầu tư xây dựng khu thương mại.
Ông còn để lại di chúc, quy định tôi chỉ được nhận khoản thừa kế này khi đủ 18, 25 và 35 tuổi.
Vì có ủy ban khu phố can thiệp, cộng với sự kính trọng người dân dành cho ông lúc sinh thời, chẳng ai ưa nổi Lý Thịnh, càng ghét cay ghét đắng chuyện hắn định ăn hết của thừa tự.
Sau khi ông ngoại mất, Lý Thịnh ngày ngày dẫn đủ kiểu đàn bà về nhà.
Mẹ tôi sau một trận ốm nặng nằm liệt giường, suốt ngày tự trách vì hại ch//ết ba mình, không hiểu vì sao Lý Thịnh lại thay đổi đến vậy.
Cuối cùng, bà rơi vào trầ//m cả//m nặng, dắt tay một người đàn bà khác cùng nh//ảy xuố//ng sô//ng, tự vẫn mà ch//ết.
Trở lại hiện tại, tôi cười khẩy:
“Hóa ra đây mới là mục đích thật sự của ông.”
Biết rõ không có phần trong di chúc của ông ngoại, thế là lại bày mưu tính kế muốn moi tiền từ tôi.
Tôi nhìn cái bụng chưa lộ của Hứa Lệ, trầm ngâm suy nghĩ.