24.
Cuộc tỷ thí với Thẩm Lạc Hàm đã khiến ta nổi danh một trận ở Định Bắc thành.
Khắp phủ, thậm chí dân chúng trong thành đều bàn tán rôm rả về việc này.
Từ đó về sau, mỗi khi gặp ta, ai nấy đều cung kính hành lễ, những lời xì xào sau lưng cũng tan biến sạch.
Thẩm Ảnh Nam mỗi ngày ngoài thời gian đến quân doanh tuần tra, còn lại đều… dính chặt lấy ta.
Người này quả thực chẳng khác gì một con sói đói không bao giờ được ăn no.
Ngày ngày, hắn cứ lấy cớ muốn cùng ta “nghiên cứu trận pháp hành quân mới”,
đêm nào cũng thao luyện đến không nghỉ, khiến ta thật sự còn bị “huấn luyện” chăm chỉ hơn cả binh sĩ trong doanh của hắn.
Thậm chí, có những buổi sáng ta dậy, eo đau đến mức thẳng cũng chẳng thẳng nổi.
Thẩm Ảnh Nam thì chẳng hề gì, ngược lại còn nhân cơ hội châm chọc, trêu đùa ta rằng “thân thể mềm yếu quá mức”.
Người này đúng là đáng bị đấm!
Nhưng khổ nỗi, dù ta có tức, trên giường ta vẫn chẳng thể thắng nổi hắn.
Để bảo toàn cái thân nhỏ bé này, ta nghe theo đề nghị của mama, quyết định tống hắn ra khỏi phủ, đẩy sang quân doanh ở vài ngày cho yên.
Thẩm Ảnh Nam ôm cái gói đồ do chính hắn thu dọn, mắt ươn ướt bám chặt khung cửa, giọng mang theo mấy phần bi thương:
“Nương tử, nàng thật lòng bỏ mặc vi phu, để vi phu cô đơn trơ trọi sao?
Đêm dài dằng dặc, nàng nỡ để ta ở quân doanh chịu đựng nỗi tương tư dày vò ư?”
Trong phủ giờ mọi người đều nghe theo lệnh ta.
Chỉ cần ta khẽ liếc mắt, vài gia nhân lập tức bước tới, xốc hắn ra khỏi cửa.
Không có lệnh ta, tuyệt đối không ai dám cho hắn bước qua cổng phủ.
Thẩm Lạc Hàm xót ca ca, chạy đến tìm ta lý luận.
Ta thản nhiên liếc nàng:
“Kẻ thua cuộc thì không có quyền lên tiếng. Ngươi còn mở miệng thêm một câu, bản công chúa sẽ đuổi ngươi ra quân doanh ở chung với hắn.”
Thẩm Lạc Hàm dù bướng bỉnh, nhưng tuyệt đối không muốn chịu khổ ở quân doanh,
cuối cùng đành tức tối bỏ đi.
Trong phòng vắng bóng kẻ “oan gia” chuyên giày vò ta,
mỗi tối ta ngủ một giấc thật yên, thật ngon.
Chỉ tiếc rằng những ngày bình yên ấy chưa kéo dài được bao lâu…
Tin dữ từ phía Thẩm Ảnh Nam đã truyền về.
25.
Hôm ấy, ta đang ngủ trưa thì Thẩm Lạc Hàm vội vã chạy đến, kéo phắt ta dậy.
“Công chúa, cháy đến chân rồi! Xin người đừng ngủ nữa!”
Ta còn chưa hiểu chuyện gì, mắt lim dim nheo nhìn nàng:
“Lạc Hàm, sao ngươi hốt hoảng thế, đã xảy ra chuyện gì?”
Lúc này, nước mắt Thẩm Lạc Hàm đã trào ra, giọng run rẩy, nói năng lộn xộn:
“Quân doanh xảy ra chuyện lớn! Ca ca ta giờ sống chết chưa rõ! Phó tướng trong doanh lại đang ra ngoài tuần tra chưa về.
Trong trướng giờ chẳng có ai đủ uy để quyết đoán, công chúa, Lạc Hàm đặc biệt tới cầu xin người đứng ra.
Người yên tâm, chuyện này qua đi, ta nhất định coi người như tổ tông mà phụng dưỡng!”
Nghe vậy, tim ta chấn động mạnh.
Ta lập tức thay y phục, bảo Lam Nguyệt và mama gọi cấm vệ theo.
“Lạc Hàm, ngươi đừng cuống, chúng ta vừa đi vừa nói rõ.”
Nguyên do là, trong đội thân vệ của Thẩm Ảnh Nam có gian tế Tây Hồ trà trộn.
Thẩm Ảnh Nam cùng tâm phúc đã điều tra nhiều lần, vậy mà tên gian tế kia vẫn chẳng hề lộ sơ hở.
Kết quả, nhân lúc mấy phó tướng chủ lực ra ngoài tuần tra,
tên gian tế đã bỏ thuốc độc vào nồi cơm của quân doanh.
Thẩm Ảnh Nam và một nửa binh lính trong doanh đều trúng độc.
Giờ, tất cả những người trúng độc đều đang hôn mê.
Thuộc hạ của Thẩm Ảnh Nam chỉ tạm điều tra được gian tế nằm trong nhóm đầu bếp,
nhưng cụ thể là ai thì vẫn chưa thể xác định.
Khi ta bước vào đại trướng của Thẩm Ảnh Nam, trước mắt là một cảnh hỗn loạn ồn ào,
mọi người tranh cãi không ngớt, chẳng ai đưa ra được quyết định.
Tiếng ồn náo động khiến ta nhức đầu, ta quát lớn một tiếng:
“Tất cả im miệng cho bản cung!”