12
Thấy cảnh đó, tôi lại bật cười.
Có lẽ đây không phải lần đầu họ thân mật như vậy.
Những ngày Hạ Yến Tân vì Bạch Tiểu Tiểu mà bất chấp tất cả, họ lén lút sau lưng tôi không biết đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu.
May mà tôi kịp tỉnh táo, kịp rút chân. Tôi mừng cho mình đã kịp tỉnh ngộ.
Hạ Yến Tân đã trở thành quá khứ. Điều quan trọng là nắm lấy hiện tại.
Tôi đã chặn hết liên lạc với Hạ Yến Tân và Bạch Tiểu Tiểu, từ đó cuộc sống của tôi không còn bóng dáng của cặp “tra nam – tiện nữ” ấy nữa.
Người ta vẫn nói, chỉ cần buông bỏ được quá khứ thì cuộc đời sẽ bước sang một trang mới.
Ngày thứ hai mươi kể từ khi chia tay Hạ Yến Tân, tôi đón nhận bước ngoặt lớn trong công việc:
Thăng chức, tăng lương, thưởng bội phần, tôi theo sếp Giang Tầm Chi ra nước ngoài công tác hơn ba tháng, ký được nhiều hợp đồng lớn, tiền thưởng đến mức đếm muốn rụng tay.
Hơn 100 ngày ở nước ngoài trôi qua nhanh chóng.
Thỉnh thoảng, tôi nhận được một vài cuộc gọi lạ từ trong nước.
Bên kia không nói gì, chỉ có tiếng thở gấp và nặng nhọc.
Tôi không chần chừ, lập tức tắt máy.
Hôm trở về nước, buổi tối Giang Tầm Chi thông báo toàn bộ nhân sự chủ chốt sẽ tổ chức team building ở hội sở cao cấp nhất thành phố.
Mọi người đều ăn mặc sang trọng, tôi cũng không ngoại lệ.
Làm tóc, mặc đầm dạ hội, đi giày cao gót – tôi đến hội sở đúng giờ.
Khi đi ngang qua một phòng riêng, cửa bỗng mở ra.
Hạ Yến Tân bước ra từ bên trong.
Ánh mắt giao nhau, trong mắt anh ta lóe lên niềm vui ngạc nhiên.
Anh ta lập tức túm lấy tay tôi:
“An Du! Em đến rồi!”
Không kịp phản ứng, tôi đã bị kéo vào phòng.
Bên trong ngồi đầy người, trên bàn có một chiếc bánh kem được trang trí tinh xảo.
Thấy Hạ Yến Tân dắt tôi vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi điềm tĩnh đối mặt – toàn người quen cũ: bạn bè thân thiết của Hạ Yến Tân, đồng nghiệp, tất nhiên cũng không thiếu Bạch Tiểu Tiểu.
Cô ta ăn mặc lộng lẫy, ánh nhìn thì đầy địch ý. Bốn mắt nhìn nhau, cô ta mỉm cười:
“Chị An Du đến rồi à! Em đã nói rồi mà, mọi người có thể quên sinh nhật của anh Yến Tân, chứ chị thì chắc chắn không bao giờ. Giờ mọi người tin chưa?”
Hôm nay là sinh nhật Hạ Yến Tân sao?
13
Tôi hoàn toàn bất ngờ.
Từ sau khi chia tay, tôi đã không còn quan tâm bất cứ điều gì liên quan đến Hạ Yến Tân – kể cả sinh nhật anh ta.
Tôi thật sự quên hôm nay là sinh nhật anh ta, và càng không có ý định chúc mừng.
Nhưng những người trong phòng thì lại nghĩ khác.
Ánh mắt họ nhìn tôi đầy hiểu lầm, cứ như tôi đã cố tình đến mừng sinh nhật anh ta.
Ánh nhìn của Bạch Tiểu Tiểu mang theo sự châm chọc, lời nói thì càng cay độc hơn:
“Hôm nay chị An Du đẹp thật đấy! Tóc mới làm, còn mặc đầm nữa. Chị cố ý diện thế này là vì anh Yến Tân đúng không? Em biết ngay mà, chị sẽ không giận anh ấy lâu đâu.”
Nực cười thật!
Họ nghĩ tôi ăn mặc đẹp thế này là để tham dự sinh nhật Hạ Yến Tân?
Hạ Yến Tân kéo tay tôi, ánh mắt đầy yêu thương:
“An Du, hôm nay em đẹp lắm!”
Tôi cau mày, hất tay anh ta ra:
“Anh hiểu lầm rồi. Tôi không hề đến để mừng sinh nhật anh.”
Hạ Yến Tân không tin:
“An Du, anh biết em vẫn giận. Mọi chuyện trước đây là lỗi của anh, anh biết sai rồi. Hôm nay là ngày vui, đừng giận dỗi nữa được không?”
Đây là lần đầu tôi thấy Hạ Yến Tân hạ giọng, ăn nói nhún nhường đến vậy.
Tiếc là tôi không hề cảm động – vì tôi đã tận mắt thấy đoạn clip anh ta và Bạch Tiểu Tiểu trên giường.
Dạ dày tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Bạn bè của Hạ Yến Tân cũng giống như anh ta, chẳng ai tin lời tôi nói:
“An Du, hai người yêu nhau bao năm, chúng tôi biết rõ mà. Hôm nay Yến Tân có chuẩn bị bất ngờ cho em đấy, đừng giận nữa.”
Bạch Tiểu Tiểu chen vào:
“Chị An Du, chị đến rồi thì đừng làm cao nữa. Em biết chị vẫn còn yêu anh Yến Tân, không nỡ rời xa anh ấy. Chuyện lần trước em đã tha thứ rồi, không cần chị xin lỗi đâu.”
Cái vẻ mặt giả tạo và giọng điệu chanh chua đó thật khiến người ta phát tởm.
Tôi bật cười vì tức:
“Cô là cái thá gì mà đòi tôi xin lỗi?”
“Anh Yến Tân!” – Bạch Tiểu Tiểu lập tức rưng rưng mắt.
Nhưng Hạ Yến Tân không còn bênh vực cô ta như trước:
“An Du, hôm trước là anh mất lý trí. Là Tiểu Tiểu sai, em đừng chấp cô ấy nữa được không?”
“Tôi đâu có chấp? Người không liên quan thì việc gì phải bận tâm? Chỉ cần đừng xuất hiện trước mặt tôi là được.”
Bạch Tiểu Tiểu tức đến tím mặt.
Nhưng chỉ giây sau, cô ta lấy lại vẻ thảo mai, giọng the thé:
“Chị An Du, em xin lỗi! Chị đừng giận nữa được không?”
Tôi không đáp.
Bản năng mách bảo rằng cô ta không dễ gì xin lỗi – chắc chắn đang giở trò.
Quả nhiên – giây tiếp theo, cô ta mở miệng, nói như súng liên thanh:
“Phải rồi, chị An Du lần này giận anh Yến Tân lâu thật đó nha! Từ hôm đó tới giờ mọi người còn cá cược xem chị bao giờ sẽ quay lại. Tiểu Béo đoán chị chịu đựng được ba ngày sẽ quay về. Anh Huy thì đoán một tuần, em thì đoán ba mươi ngày. Không ngờ chị giữ được tận bốn mươi ngày! Chị siêu thật đó!”
Nghe lời cô ta, nhìn ánh mắt đầy thách thức ấy, tôi bỗng nhận ra – trước đây tôi từng thảm hại đến nhường nào.
14
Ánh mắt Bạch Tiểu Tiểu nhìn tôi đầy oán độc.
Nếu ánh mắt giết được người, chắc tôi đã chết vài lần rồi.
Tôi thực sự không hiểu hai người họ đang định giở trò gì?