…
Không biết bao lâu sau, khi tỉnh lại, tôi nghe thấy giọng của bạn thân – Tiểu Tiếu – đang mắng mỏ đầy tức giận:
“Giang Trần, anh bị điên à? Cô ấy vừa mới sẩy thai mà anh còn bắt cô ấy xuống biển bơi, anh không biết à?!”
“Cô ấy… cô ấy sẩy thai rồi sao… Khi nào? Sao cô ấy không nói với tôi…”
Giọng Giang Trần khàn đặc, ngập tràn hối hận.
“Anh mù à? Mấy ngày nay cô ấy yếu đến mức đi còn chẳng vững, anh không thấy sao? Hay ánh mắt của anh chỉ dán chặt vào người Trần Uyển Nhi?”
Tiểu Tiếu nghiến răng ken két vì tức.
Nếu không phải đang trong bệnh viện, có khi cô ấy đã tát cho Giang Trần mấy cái rồi.
“Tôi thật sự không biết…”
Giọng Giang Trần yếu đi hẳn.
“Hừ, không biết à? Anh sang tên nhà cho con trà xanh đó, còn mua xe cho cô ta, mấy cái đó thì rõ mồn một! Anh nghĩ vì sao cô ấy sẩy thai? Chính là do bị anh làm tức đến mức đó đó – đồ đàn ông tồi!”
“Tôi…”
“Đủ rồi! Nhìn thấy anh là tôi thấy phiền. Biến ra ngoài đi.”
Mọi thứ nhanh chóng trở lại yên tĩnh.
Tôi từ từ mở mắt.
Tiểu Tiếu ngồi phịch xuống cạnh tôi, lo lắng sờ trán:
“Tỉnh rồi à? Có chỗ nào thấy khó chịu không?”
Tôi nhìn cô ấy, hốc mắt cay xè:
“Cậu biết hết rồi à?”
Tiểu Tiếu chọt nhẹ trán tôi, vẻ mặt như đang tiếc cho sự ngu ngốc của tôi:
“Tớ đã bảo cậu đừng lấy hắn rồi, giờ thì rõ chưa? Mọi thứ đều quá muộn rồi.”
Nhắc lại chuyện cũ, sống mũi tôi cay xè.
Năm đó nếu không vì quá yêu, bố mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý gả tôi đi, dù nhà Giang Trần có giàu đến mấy.
Tôi nhớ như in lần đầu hai bên gia đình gặp nhau ăn cơm.