2.
Chồng tôi nhướng mày, Tiểu Mạnh cũng bĩu môi khó chịu – rõ ràng cả hai đều không ngờ tôi vốn hiền lành mấy chục năm nay lại có ngày dám nói vậy.
Nhưng Tiểu Mạnh vẫn cố mở miệng:【Mẹ nói đi.】
Tôi khẽ nhếch môi cười lạnh:【Điều thứ nhất, con nói không muốn bố mẹ suốt ngày nhắn tin gọi điện, không muốn nghe chuyện lặt vặt. Nhưng chúng ta đang sống chung dưới một mái nhà, sáng tối gặp nhau, bảo không nói câu nào thì không thể. Đã thế…】
Tiểu Mạnh lập tức tròn xoe mắt, hơi thở cũng dồn dập hơn:【Con biết mà, mẹ lúc nào cũng hiểu chuyện nhất! Vậy bao giờ bố mẹ định dọn ra ngoài…】
Nó tưởng tôi sẽ như kiếp trước, sợ nó giận, cuống quýt dắt chồng dọn ra khỏi nhà?
Tôi nhếch môi, từng chữ rõ ràng:【Người phải dọn đi là con. Nhà này là của bố mẹ. Con là một cá thể độc lập, suốt ngày ở trong nhà người khác đâu hay lắm, nhỉ?】
Mỗi câu đều nhấn mạnh chữ “độc lập” mà nó thích nói. Gương mặt Tiểu Mạnh thoắt chốc sầm xuống, miễn cưỡng gật đầu:【Ra ở riêng thì ra, miễn bố mẹ đừng hối hận là được!】
Chồng tôi nghe vậy có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không lên tiếng can ngăn.
Tôi tiếp tục:【Điều thứ hai, con nói mỗi người chỉ cần chịu trách nhiệm cho bản thân, sinh lão bệnh tử không được phiền người khác. Mẹ hoàn toàn đồng ý. Vì thế, mẹ quyết định dừng toàn bộ bảo hiểm và thẻ ngân hàng cho con. Sau này bố mẹ sẽ không trả chi phí y tế hay sinh hoạt cho con nữa, để con có đủ không gian tự chịu trách nhiệm cho mình!】
Chồng tôi càng kinh ngạc, nhìn tôi từ đầu tới chân như đang gặp một người khác.
Còn Tiểu Mạnh – vốn đã bực vì chuyện dọn ra ngoài – giờ càng bực hơn, chống nạnh trừng mắt nhìn tôi, như thể yêu cầu của tôi mới là tội lỗi tày trời.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy vẻ bực bội của nó, còn cố ý nghiêng đầu hỏi lại:【Sao vậy? Không phải con nói muốn độc lập sao? Hay là con định để bố mẹ trả tiền cho mình, cầm tiền bố mẹ đi chơi sung sướng, tới khi bố mẹ bệnh tật cần tiền lại làm lơ rồi mang cái “độc lập” ra để biện hộ?】
【Ai nói! Độc lập là độc lập!】 – Tiểu Mạnh đỏ bừng mặt, ánh mắt nhìn tôi đầy chán ghét – 【Chỉ là con không ngờ mẹ lại làm ra chuyện này!】
Tôi mím môi, ra vẻ vô tội:【Mẹ làm gì đâu? Mấy điều mẹ nói chẳng phải toàn là quy tắc của con sao? Sao con bắt bố mẹ tuân quy tắc, mà tới lượt con thì lại giận dỗi? Mẹ làm thế này là để tốt cho con thôi, đỡ phải nói nửa vời, ảnh hưởng “độc lập” của con!】
Tiểu Mạnh bị tôi chặn họng không nói nổi câu nào, tức tối trở về phòng, đập phá ầm ầm, còn gào mắng om sòm – chắc là chửi tôi.
Tôi lạnh nhạt hừ khẽ, không thèm để tâm.
Thật ra trong lòng tôi còn muốn “cảm ơn” Tiểu Mạnh vì đã đưa ra những yêu cầu vô lý đó, nếu không tôi còn chẳng biết làm thế nào để đuổi được con sói mắt trắng này ra khỏi nhà!
3.
【Vợ à, em run đấy à? Có khó chịu chỗ nào không? Tim có đau không? Mình tới bệnh viện ngay nhé!】Chồng tôi lo lắng nắm tay tôi, nhìn từ trên xuống dưới như sợ tôi ngã bệnh.
Tôi nhìn anh, nước mắt lại không kìm nổi mà rơi xuống.Chúng tôi đã bên nhau 35 năm, chưa từng cãi vã, chưa từng to tiếng, cả đời nương tựa vào nhau. Vậy mà kiếp trước, anh lại phải chịu một kết cục bi thảm đến thế…
Anh nghĩ tôi đang bị con gái làm cho khóc, nên vội vàng dỗ dành:【Thôi nào, anh biết em thương con gái. Nó còn trẻ, nói năng chưa chín chắn, mình đừng để bụng. Em không nỡ cho nó ra riêng thì cứ để nó ở lại, còn nếu nó thật sự muốn độc lập, muốn tự do thì đưa căn hộ dưỡng già mới mua cho nó, để nó tự đi mà sống!】
Kiếp trước tôi đã thật sự làm như thế. Tôi giữ con ở lại, và từ đó nó cũng chẳng bao giờ ra riêng nữa.
Nó lương thấp, tự mình trả không nổi phí dịch vụ, phí sưởi. Ở nhà có bố mẹ lo cơm lo áo thì sung sướng quá rồi: tôi với anh nấu cơm giặt đồ, mệt không được than, ốm không dám nói.Than mệt là “làm phiền nó”, bệnh là “không tôn trọng cuộc sống của nó”, là “ép nó phải phục vụ bố mẹ”.
Nhà rộng 150 mét vuông, tôi với chồng chỉ dám thu mình trong một phòng. Muốn ra bếp rửa quả cũng phải nhẹ chân, sợ nó nghe thấy lại mắng “không cho nó không gian riêng”.