1.
Lần đầu tiên gặp Trần Mạn là ở phòng chờ VIP sân bay, cô ta nhỏ hơn tôi hai tuổi, dáng vẻ mềm mại dễ thương.
Mẹ tôi đã tài trợ cô ta suốt 5 năm, lần này đưa cô ta đi cùng, nguyên văn lời mẹ tôi là:
“Cho nó mở mang tầm mắt, sau này đừng để người ta lừa bằng một viên kẹo.”
Bên cạnh cô ta còn có một chàng trai đeo kính, gầy gò đen nhẻm.
“Chị Mạt Mạt, đây là anh trai em, Trần Dương.” Trần Mạn khẽ giọng giới thiệu.
Trần Dương đẩy gọng kính, giọng điệu có chút ưu việt khó hiểu:
“Xin chào, tôi là Trần Dương, năm nay thi đại học được 698 điểm, nghe nói cô cũng vừa thi đại học, được bao nhiêu điểm?”
Tôi sững người, lần đầu tiên thấy có người tự giới thiệu bằng… điểm thi đại học.
“Tàm tạm.” Tôi qua loa đáp.
Khi đổi vé, anh ta nhìn thấy tấm vé khoang hạng nhất của tôi, sắc mặt lập tức tối sầm:
“Lâm Mạt, lãng phí quá! Cô có biết tấm vé này đủ để nhà tôi sống bao lâu không?”
Tay tôi siết chặt tấm vé.
“Con gái con đứa, phải biết tằn tiện vun vén, ba mẹ cô nuông chiều thế này sau này gả đi thì biết làm sao?”
Trần Mạn vội kéo tay áo anh ta: “Anh…”
“Có số tiền đó, chẳng bằng đăng ký thêm vài lớp học bồi dưỡng để nâng cao bản thân, sau này…”
“Anh!” Trần Mạn nghiến răng véo mạnh anh ta, rồi quay sang tôi:
“Mạt Mạt, chị đừng để bụng, anh em nói chuyện hơi thẳng, thực ra là muốn tốt cho chị thôi.”
Tôi nhìn Trần Dương, lại nhìn Trần Mạn.
Khẽ gật đầu đồng ý với Trần Dương:
“Anh nói đúng, tằn tiện vun vén là đức tính tốt, phải bắt đầu từ cả anh lẫn tôi.”
Trần Dương mỉm cười hài lòng, kiểu “học trò này dạy được”.
Giây sau, tôi quay sang nhân viên mặt đất, giọng rõ ràng:
“Phiền chị giúp tôi đổi hai vé hạng nhất của hai vị này thành hạng phổ thông, phần chênh lệch hoàn lại vào thẻ của tôi. Dù sao, sức mạnh của tấm gương là vô tận, đúng không?”
Nụ cười trên mặt Trần Dương cứng đờ.
2.
Sau hơn một tiếng bay, cuối cùng tôi cũng đến khách sạn 5 sao mẹ đã đặt.
Phòng rộng lớn, mở cửa ra là thấy ngay cảnh biển xanh biếc bên ngoài cửa sổ sát đất.
Tôi vui sướng, đặt hành lý xuống rồi chạy ra ban công vươn vai.
Ba năm cấp 3 vất vả như thế, giờ cuối cùng có thể nghỉ ngơi thoải mái.
Quay lại phòng, thấy Trần Dương đứng đó, miệng lại định phun ra cái bộ mặt phê phán quen thuộc.
Tôi không cho anh ta cơ hội.
Chỉ vào căn phòng bên cạnh, tôi cười híp mắt:
“Đó là phòng biển sang trọng mẹ tôi đặt cho hai anh em các người. Nếu thấy quá lãng phí, tôi gọi lễ tân đổi sang phòng tiêu chuẩn bình thường.”
Trần Mạn sợ đến tái mặt, vội bịt miệng kéo Trần Dương vào phòng.
Sắp xếp xong, tôi xuống lầu đặt lịch spa thư giãn. Khi nhân viên đưa bảng giá, không biết Trần Dương từ đâu nhảy ra, thò đầu nhìn:
“Lâm Mạt! Cô điên rồi à? Một lần spa 8.000 tệ? Đây bằng mấy tháng lương của người bình thường đấy!”
Anh ta nói to đến mức cả sảnh quay lại nhìn.
“Lâm Mạt, tôi nói thật, cô còn nhỏ mà học đòi hưởng thụ xa hoa! Mẹ cô có núi vàng núi bạc cũng không đủ cho cô phá!”
Mặt tôi nóng bừng trước ánh mắt mọi người.
“Mẹ tôi vui lòng khi tôi tiêu tiền, liên quan gì đến anh? Tôi có tiêu tiền của anh đâu!”
Trần Mạn vội bước tới:
“Mạt Mạt, chị đừng giận, ý anh em là muốn rủ chị ra ngoài dạo chơi, hôm nay trời đẹp thế này, đi spa thì phí quá.”
“Dì còn căn dặn bọn em, hy vọng chúng e
có thể đưa chị ra ngoài trải nghiệm văn hóa địa phương.”
Cô ấy lôi mẹ tôi ra làm lá chắn.
Tôi nhịn, theo hai người họ ra ngoài chơi.
Trời nắng gắt, tôi chụp ảnh cho hai anh em họ.
Trần Dương đứng trước cảnh điểm du lịch, chỉ tay chỉ chân:
“Nghiêng trái chút, ánh sáng không đẹp.”
Tôi giống như một trợ lý đi theo, lo hết mọi chi phí.
Ăn trưa, Trần Dương chê nhà hàng đắt nhưng ăn nhiều nhất.
Anh ta gắp miếng bò, cắn một miếng lớn:
“Thịt bò này cũng thường thôi, còn đắt thế này.”
“Lâm Mạt, tiền nhà giàu các cô cũng không phải gió thổi tới, phải học cách trân trọng.”
Chiều, tôi bực bội lái xe, anh ta ngồi ghế phụ như huấn luyện viên:
“Bọn trẻ nhà giàu các người chẳng biết gì, lái xe cũng lạng lách.”
“Chụp ảnh cũng không ra hồn, sau này ra xã hội làm sao trụ được?”
“Tôi đang dạy cô kỹ năng, cô biết không?”
Tay tôi trên vô lăng siết chặt dần…
“Cô phải cảm ơn bọn tôi đã giúp cô trải nghiệm cuộc sống.”
“Nếu không có bọn tôi, cô chỉ biết tiêu tiền hưởng thụ, chẳng có trưởng thành gì.”
“Nếu mẹ cô biết tôi dạy dỗ cô, chắc chắn sẽ cảm ơn tôi.”
Tôi “rầm”, đạp phanh gấp, lốp xe kêu kin kít trên đường nhựa.
Dưới lực quán tính mạnh, đầu Trần Dương đập vào kính trước.
“đm biết lái xe không đấy?”
“Xuống xe!” Trần Dương
Tôi sững người: “Cái gì?”
“Tôi nói xuống xe!”
Anh ta tiếp tục chỉ trỏ mắng chửi, tôi chịu hết nổi, ném chìa khóa xe cho họ:
“Tự đi chơi đi.”
Tôi gọi taxi, bỏ mặc hai anh em họ đứng ngơ ngác bên đường.
03
Sáng hôm sau thức dậy, tôi quyết định không đi chung với họ nữa.
Tôi thay bikini mới mua, định xuống bãi biển riêng bơi lội.
Vừa xuống sảnh khách sạn, thấy hai anh em Trần Dương từ xa, tôi tăng tốc định tránh mặt, nhưng bị Trần Dương gọi lại.
“Lâm Mạt!”
“Cô còn biết xấu hổ không đấy! Con gái mà ăn mặc thế này nhìn như cái gì?”
Tôi hất tay anh ta, cười lạnh:
“Ở biển không mặc bikini thì mặc áo bông chắc?”
“Cô!” Anh ta tức run người:
“Sau này cô phải gả vào nhà họ Trần chúng tôi! Ăn mặc thế này dụ dỗ ong bướm, còn thể diện nhà họ Trần nữa không?”