9.
Cánh cửa lớn của đồn cảnh sát bị đẩy ra.
Tiếng giày cao gót của mẹ tôi gõ cộc cộc trên nền đá, gấp gáp mà dứt khoát.
Phía sau bà là ba luật sư mặc vest đen, sắc mặt lạnh như băng, khí thế nghiêm nghị khiến toàn bộ đồn cảnh sát chợt im phăng phắc.
Mắt mẹ lướt một vòng, vừa nhìn thấy những vết thương trên người tôi, ánh mắt bà lập tức tối sầm lại, băng giá đến đáng sợ.
“Mạt Mạt…” – Giọng mẹ run nhẹ, nhưng trong đáy mắt đã bừng lên cơn giận đủ sức thiêu rụi cả phòng hỏi cung.
Vợ chồng Trần gia lúc đầu còn đang hùng hổ to tiếng, giờ nhìn thấy cảnh này thì lập tức thu nhỏ lại vài phần.
Bà Trần đảo mắt, đổi giọng nhanh như lật bánh tráng.
“Ôi trời, chị Lâm, cuối cùng chị cũng đến rồi!”
Bà ta vội lao tới, nước mắt tuôn như mở vòi, giọng nức nở:“Thằng Dương nhà tôi từ nhỏ ngoan ngoãn, chưa từng gây chuyện. Chuyện lần này thật sự là do con gái chị làm hư nó!”
“Chị nhìn xem, vợ chồng tôi vất vả biết bao nhiêu năm để nuôi cháu ăn học đến Thanh Hoa! Chị nỡ lòng nào…”
Ông Trần cũng chuyển sang nét mặt khổ sở:“Chị Lâm à, chị là người rộng lượng, xin hãy cho thằng nhỏ một cơ hội. Nó còn định thi công chức, cống hiến cho đất nước… Chị đừng huỷ cả đời nó vì một phút giận dỗi…”
Tôi nhìn cặp vợ chồng trước mặt thay đổi sắc mặt như diễn viên chuyên nghiệp, chỉ thấy buồn nôn.
Mới vài phút trước còn giương nanh múa vuốt ở đồn cảnh sát, giờ thì quỳ gối xin tha.
Mẹ không buồn liếc nhìn họ lấy một cái.Bà đi thẳng đến trước mặt bà Trần, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy cảm xúc:
“Vừa rồi bà nói... tôi tài trợ các người là vì để mắt đến con trai bà?”
Bà Trần nghẹn họng một lúc, rồi ngẩng đầu lên, vẫn cố chấp:“Thì còn gì khác? Người nhà giàu các người… ai lại tốt bụng giúp người vô duyên vô cớ?”
“Chị Lâm, chị đừng giả vờ nữa. Suốt từng ấy năm chu cấp cho nhà tôi, chẳng phải là muốn con trai tôi làm rể hờ sao?”
“Giờ thấy con tôi không đồng ý, lại trở mặt? Đúng là trò bẩn quen thuộc của mấy người có tiền!”
Bà Trần càng nói càng hùng hổ:“Con trai tôi là thiên chi kiêu tử, hoàn toàn xứng với con gái bà!”“Lẽ ra bà nên cảm ơn nhà tôi mới đúng!”
Bầu không khí trong đồn cảnh sát lập tức đông cứng lại.Mọi người nín thở.
Khuôn mặt mẹ tôi lúc này… không thể dùng từ “giận dữ” để diễn tả nữa.Đó là một sự tức giận lạnh lẽo – sắc nhọn – khinh miệt đến tận xương tủy.
Bà quay đầu, ra lệnh ngắn gọn:“Luật sư Vương, bắt đầu toàn bộ thủ tục.”
“Thứ nhất, khởi kiện hình sự. Không thương lượng. Không hòa giải.”
“Thứ hai, lập tức điều tra toàn bộ thông tin tài chính, tài sản, lịch sử tín dụng của nhà họ Trần. Tôi nghi ngờ họ có hành vi lừa đảo có tổ chức.”
Luật sư lập tức gật đầu:“Rõ, Chủ tịch Lâm.”
Hai chữ “Chủ tịch” vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh.
Cha mẹ Trần gia sững người như bị tát thẳng mặt.
“Bà Lâm… bà định làm gì vậy?” – Giọng bà Trần bắt đầu run rẩy.
“Thằng Dương nhà tôi chỉ là lỡ dại một lần… có cần phải truy cùng giết tận như thế không?!”
Mẹ tôi bật cười – tiếng cười lạnh đến buốt sống lưng.
“Lỡ dại?”
“Cố ý gây thương tích, giam giữ trái phép, trộm cắp tài sản… cái đó gọi là ‘lỡ dại’?”
“Còn các người – một gia đình bội ơn, bịa đặt, ngậm máu phun người – cũng ‘lỡ dại’?”
Ông Trần quýnh lên:“Bà Lâm… nghe tôi giải thích đã…”
“Giải thích gì?” – Mẹ tôi cao giọng, không một chút mềm lòng.
“Giải thích vì sao thiện ý của tôi lại bị các người xem là đương nhiên?”
“Giải thích vì sao các người cho rằng con gái tôi là tài sản dự bị của nhà họ Trần?”
“Hay là muốn giải thích vì sao các người dám tin rằng – tôi nợ các người cái gì đó?”
Mỗi câu nói ra như roi quất vào mặt. Không nặng, nhưng đau đến không trốn nổi.
Bà Trần đổ sụp xuống, khóc nức nở, quỳ rạp dưới đất:“Chủ tịch Lâm, xin tha cho nhà tôi! Chúng tôi sai rồi… sai hoàn toàn rồi…”
“Xin bà rộng lượng, tha cho vợ chồng tôi, tha cho con trai tôi…”
Ông Trần cũng quỳ sụp xuống, vẻ mặt hoảng loạn.
“Bà Lâm! Xin bà! Nhà tôi chỉ có một đứa con trai! Bà không thể hủy hoại nó được!”
“Nếu bà cần tiền, chúng tôi có thể bồi thường! Cần gì, chúng tôi đều chấp nhận!”
Mẹ tôi nhìn bọn họ, trong mắt không còn tức giận, chỉ còn lại sự ghê tởm đến cùng cực.
Giọng bà hạ thấp, nhưng lại lạnh đến buốt sống lưng:
“Tôi nói cho các người biết — trên đời này, thứ không thiếu nhất… chính là loại người như các người.”
“Nhận lấy lòng tốt của người khác như thể đó là lẽ đương nhiên, rồi quay đầu cắn lại người đã đưa tay giúp.”
“Năm năm tài trợ, đổi lại là sự phản bội, bịa đặt và sỉ nhục.”
“Tốt. Bài học này — tôi ghi nhớ suốt đời.”
Bà Trần còn định mở miệng, nhưng mẹ tôi chỉ liếc một cái — ánh mắt lạnh đến mức khiến bà ta lập tức câm lặng.