Là đồng nghiệp của Chu Minh gọi tới báo trước, anh mới biết bản thân đang bị ném đá dữ dội trên Internet.
Một bài viết với tiêu đề: “Bé gái mồ côi được nhận nuôi, lại bị hành hạ đến trốn khỏi nhà!” bất ngờ leo thẳng lên hot search.
Thậm chí còn có người từ trại trẻ mồ côi tiết lộ rằng vợ chồng tôi thường xuyên làm từ thiện, hay tham gia các hoạt động thiện nguyện.
Một hòn đá ném xuống mặt hồ—dấy lên ngàn lớp sóng.
Bình luận dưới bài viết lập tức bùng nổ.
Chúng tôi bị chửi là giả tạo, là kẻ hai mặt.Miệng nói nhân ái, nhưng lại không thèm nhận nuôi một đứa bé khuyết tật đáng thương.
Vì chúng tôi từ chối nuôi Tô Mộng, nên mới khiến nó rơi vào tay "kẻ xấu", phải chịu đựng cảnh bạo hành.
Thông tin cá nhân của tôi và Chu Minh bị cư dân mạng “đào” ra, công khai khắp nơi.
Cả hai tài khoản mạng xã hội từng dùng để chia sẻ ảnh gia đình, khoe con gái—bị chửi đến mức buộc phải xóa bỏ, khóa hết.
Họ mắng chúng tôi:“Giàu như vậy mà không thèm nuôi một đứa bé đáng thương, đúng là đồ vô lương tâm!”
Những lời “bạo lực đạo đức” cứ thế ập đến hết đợt này đến đợt khác.
Chu Minh tức đến mức phải lao vào phần bình luận để giải thích rằng con gái mình đang mất tích, cả hai đã bận đến mức đầu tắt mặt tối.Thế nhưng—không một ai cảm thông.
Ngược lại, những lời nguyền rủa ngày càng độc địa hơn:
“Đáng đời con anh mất tích! Loại nhà giàu thất đức như mấy người tôi thấy nhiều rồi! Con gái mất tích là báo ứng, là ông trời trừng phạt!”
“Đúng đó, giàu nứt đố đổ vách mà không chịu nhận nuôi một đứa trẻ tàn tật, ai biết mấy lần đi làm từ thiện trước kia có phải cũng diễn thôi không? Giả tạo, không bằng cầm thú!”
“Con anh mất tích là ông trời đang cảnh báo đó! Mau làm thủ tục nhận nuôi đứa bé đi, biết đâu con gái anh lại trở về! Có những chuyện... không tin cũng không được đâu!”
Chu Minh tức giận đến mức run cả người,suýt nữa thì gọi điện cho luật sư để kiện từng người một.
Nhưng đúng lúc ấy—cảnh sát gọi tới.
Là Tô Mộng yêu cầu được gọi điện cho chúng tôi.
Trong điện thoại, nó khóc đến mức nghẹn ngào không thở nổi:
“Chú ơi... cháu xin lỗi... cháu không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này...”“Cháu biết Hoan Hoan mất tích rồi, chắc chú dì đang rối lắm... hay là... mình làm thủ tục nhận nuôi trước đi ạ?”“Nếu mạng xã hội cứ tiếp tục tấn công như vậy, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của hai người.”“Cháu biết, chú dì không muốn đưa cháu về... không sao đâu... cháu vẫn có thể ở lại trại trẻ.”
Chu Minh chưa kịp nghĩ đã định từ chối thẳng.Tôi lập tức giật lấy điện thoại, ngăn hành động bốc đồng đó.
Tôi dịu giọng, đầy ám chỉ:“À, Mộng Mộng à, dì hiểu mà, cháu thật sự có lòng tốt.”“Hay là thế này nhé, dì sẽ gọi cho viện trưởng ngay, nhờ họ chuẩn bị giấy tờ làm thủ tục nhận nuôi.”“Cháu cứ yên tâm chờ ở đồn công an nhé, đừng đi đâu cả.”
“Cháu là đứa trẻ hiểu chuyện, biết thông cảm với chú dì đúng không nào?”
Thấy tôi đồng ý, nó cũng không tiếp tục dây dưa, giọng trở nên nhẹ nhõm hẳn trước khi cúp máy.
Sắc mặt Chu Minh đen kịt lại.“Em đồng ý với nó làm gì? Toàn bộ mớ tin tức trên mạng là do nó tung ra, em không nhận ra sao?”
“Một đứa trẻ mà tâm cơ sâu như vậy, tuyệt đối không phải người tốt lành gì! Anh nhất định phải dạy cho nó một bài học! Đừng tưởng trên đời này không còn pháp luật!”
Tôi ấn nhẹ tay anh lại, rồi lấy trong túi đồ của Tô Mộng ra một xấp tài liệu, đặt ngay trước mặt mọi người.“Anh nhìn xem cái này là gì?”
Cặp vợ chồng kia cũng lập tức dừng tay, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Bên trong là một tờ báo cũ, đăng tin về một nhà máy bị tai nạn buộc phải đóng cửa.Một phần được khoanh đỏ bằng bút bi, rất nổi bật.
Dựa vào mốc thời gian, nhà máy ấy đã bị bỏ hoang suốt năm năm nay.Nằm sâu trong vùng nông thôn, gần như không có ai lui tới.
Mắt Chu Minh sáng rực lên.Bốn người lập tức lao ra xe, phóng đi như bay.
Trên đường đi, khung cảnh càng lúc càng hoang vắng.Tim cả bốn người như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khi xe vừa dừng lại trước cổng nhà máy bỏ hoang, bên trong đã vọng ra tiếng chó hoang sủa điên dại, lẫn trong đó là những âm thanh cào xé thịt da đầy rùng rợn.
Tôi thấy lạnh sống lưng, lập tức xắn tay áo định xông vào.Chu Minh vội vàng kéo tôi lại, cúi xuống nhặt một thanh gỗ to rồi đưa cho tôi.
Đợi đến khi cả bốn người đều có “vũ khí” trong tay, cửa nhà máy bị đạp tung ra một cách dữ dội.
Mấy con chó hoang mắt đỏ ngầu bị tiếng động dọa sợ, quay đầu nhìn về phía chúng tôi.
Tôi lập tức ngước lên nhìn—