1
Hôm ấy, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu đặc biệt mở yến trong cung, cùng quần thần chung vui, Phó Cảnh Hành đến phủ Công chúa đón ta đồng hành.
Khi rèm xe được vén lên, một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi mặc váy hồng phấn đã ngồi sẵn bên trong, mỉm cười ngọt ngào với ta: “Tẩu tẩu.”
Giọng nàng hoạt bát lại mềm mại, song vẫn không có ý đứng dậy hành lễ.
Ta khẽ cong môi, nghiêng đầu nhìn Phó Cảnh Hành.
Chàng đang cúi đầu nói chuyện với vị phó tướng bên cạnh, hoàn toàn không lưu ý bên này, cũng chẳng có ý giải thích.
Chàng vừa từ ngoại địa hồi kinh, đã ba tháng ta với chàng chưa gặp.
Vì mừng ngày đoàn tụ, ta sớm lựa y phục, chải tóc trang điểm, chẳng ngờ chàng lại để người khác ngồi lên cỗ xe thuộc về ta.
“Tẩu tẩu, ta là Tống Niệm Niệm, hầu gia là biểu ca của ta.”
Thiếu nữ ngồi trong xe, nụ cười ngọt ngào, trông ngây thơ thuần khiết.
“Nghe nói hôm nay trong cung có yến, ngoài ca vũ yến ẩm còn có cả pháo hoa, ta bèn nài biểu ca đưa đi mở mang. Tẩu tẩu cứ yên tâm, trước khi ra cửa biểu ca đã dặn, ta quyết không gây phiền cho người.”
Niềm vui khi gặp chàng dần dần nguội tắt.
Ta quá hiểu Phó Cảnh Hành——chàng là người hết mực biết chừng mực, ôn hòa thủ lễ.
Dẫu đã làm phò mã, cũng chưa từng có hành vi vượt lễ.
Các tỷ muội từng đùa rằng, đời sống về sau của ta ắt sẽ tẻ nhạt vô cùng.
Nhưng sau khi thành thân, Phó Cảnh Hành đối với ta rất dịu dàng.
Chàng luôn ghi nhớ sở thích yêu ghét của ta.
Lúc tình nồng ý đậm, cũng sẽ kề tai nói những lời tình tự êm ái:
“Chỉ nguyện cùng nàng, bạc đầu chẳng phụ.”
Thế mà hôm nay, dường như có điều gì đó đã khác.
2
Song ta là Công chúa, chưa từng vì bất kỳ ai mà ủy khuất chính mình.
Cũng chính bởi ta là Công chúa, người hầu bên cạnh lại càng không để kẻ khác mạo phạm ta.
“Vô lễ! Công chúa ở đây, ngươi sao dám không xuống xe hành lễ!”
Thị Thư đỡ ta, lạnh mặt quở trách Tống Niệm Niệm.
Nụ cười trên mặt thiếu nữ thoáng cứng lại, hẳn không ngờ đến một cung nữ cũng dám quát thẳng vào mặt mình.
Còn ta thì không ngăn cản.
Đôi mắt đẹp của Tống Niệm Niệm lập tức ngấn đầy lệ.
“Công chúa… xin… xin thứ tội… là ta sai… ta dập đầu tạ tội…”
Giọng khóc vương uất ức kia kéo ánh mắt Phó Cảnh Hành về phía chúng ta.
Chàng nhìn lại, vừa vặn thấy Tống Niệm Niệm sụt sùi bước xuống khỏi xe.
Phó Cảnh Hành nhận ra tâm trạng ta chẳng lành, sải bước đến gần, tiện tay đỡ lấy Tống Niệm Niệm đang định quỳ.
“Niệm Niệm thân thể yếu, ta mới để nàng…”
“Đốt đi.”
Giọng ta bình thản.
Thị Thư lập tức truyền người phủ Công chúa châm lửa thiêu cỗ xe.
Theo quy chế, Công chúa có thể ngự “Trọng Trĩ”, công hầu chỉ được dùng “Kim Lộ”. Cỗ xe này vốn ta để lại ở hầu phủ, tiện cho ta thỉnh thoảng xuất hành khi ở đó. Nếu không có ta cho phép, dẫu là Phó Cảnh Hành cũng không được tự tiện sử dụng.
Tống Niệm Niệm bị dọa đến nép sau lưng Phó Cảnh Hành, khóc cũng nín bặt.
Phó Cảnh Hành hơi cụp mắt, giọng nén chặt:
“Nếu nàng tâm trạng không tốt, hôm nay ta bồi nàng ở lại trong phủ, dâng sớ tạ tội với bệ hạ là được.”
Ta nhìn thiếu nữ đang rơi lệ phía sau chàng.
“Tống Niệm Niệm, bất kính với Công chúa, lại vượt phép dùng xe giá của hoàng gia, phạt ngươi quỳ một thời thần, coi như răn nhẹ.”
Sắc mặt thiếu nữ tái trắng, cầu cứu nhìn về phía Phó Cảnh Hành.
Đáng tiếc, Phó Cảnh Hành không hề có ý giải vây.
Tống Niệm Niệm cắn môi, quỳ xuống trước phủ Công chúa.
3
Ta đã nói, Phó Cảnh Hành là người khắc kỷ phục lễ.
Dẫu là phu thê, chàng cũng không giống kẻ ngu dốt nào đó mà nói những lời “phu vi thê cương, xuất giá tòng phu” với Công chúa.
Dẫu có bất hòa, chàng cũng sẽ đợi hồi phủ rồi mới cùng ta nghị bàn.
“Năm ấy ngoại tổ bị giáng đày khỏi kinh, để cả nhà bớt khổ, tiểu di bèn gả cho huyện thừa bản xứ, sinh hạ biểu muội rồi cũng không theo tổ phụ hồi kinh.”
“Nàng nay mới đến kinh thành, khó tránh điều gì cũng chưa tỏ, Công chúa hà tất chấp nhặt?”
Phó Cảnh Hành tự tay tháo những trâm vòng nặng nề cho ta.
“Lần đầu.”
Phó Cảnh Hành khẽ nghiêng đầu, tựa hồ không hiểu.
“Kể từ khi thành thân đến nay, đây là lần đầu tiên chàng vì một nữ nhân mà bỏ lễ quân thần.”
Phó Cảnh Hành không ngờ ta giận bởi việc ấy.
Phò mã cưới Công chúa, vốn là cửa nhà họ Phó cao cưới.
Dẫu ta thường ngày khoan hòa, thì trước khi hành sự, Phó Cảnh Hành cũng luôn hỏi qua ý ta.
Ngay cả lão phu nhân hầu phủ khi trước, cũng chẳng dám tự tiện lấy dùng đồ vật của phủ Công chúa khi chưa báo ta hay.
“Công chúa là ghen rồi sao?”
Nụ hôn của chàng rơi bên tai ta, hơi thở nóng rực.
“Mẫu thân ta thương tiểu cô và cháu gái, ta mới quan tâm họ đôi phần.”
“Nàng ấy chỉ là biểu muội của ta, chỉ thế mà thôi.”
Chàng cúi xuống bế ta lên, tình ý quấn quýt, dịu giọng hứa hẹn.
4
Hậu cung của Phụ hoàng ta chỉ có mỗi Mẫu hậu, song cũng chẳng ngăn được đôi khi Người lén trăng hoa.
Mẫu hậu chưa từng tô son điểm phấn trước mặt ta.
Bởi vậy, dẫu ta chỉ gặp Tống Niệm Niệm một lần, vẫn nhìn ra nàng đối với Phó Cảnh Hành chưa hẳn chỉ có tình huynh muội.
Vốn tưởng lần răn nhẹ trước đã đủ cho nàng ghi nhớ, nào ngờ khối ngọc quyết lẽ ra là lễ vật tặng ta, lại bị Tống Niệm Niệm đeo ở bên hông.