1
“Chia tay đi, Trần Toại.”
Tôi khịt khịt mũi, gõ xong mấy chữ ấy rồi lại lau nước mắt dính trên màn hình.
Khoảnh khắc nhấn gửi, cảm xúc như vỡ òa, tôi ôm gối ngồi sụp xuống khóc nức nở.
Hôm nay, khi nhìn thấy anh ta hôn người khác—dù ở một khoảng cách không gần—tôi lại chẳng dám tới chất vấn.
Tôi sợ anh ta nổi nóng, rồi với cái dáng cao mét tám bảy đó… lỡ vung một cái tôi bay luôn thì sao.
Dù anh ta chưa từng động tay động chân thật, nhưng trên phim người ta toàn diễn như vậy…
Tại sao tôi cứ phải gặp đúng loại đàn ông tệ hại thế này chứ.
Nghĩ đến đó, tôi khóc càng to.
Điện thoại đột nhiên reo lên.
Tôi vội lau nước mắt rồi nhìn màn hình—
Trần Toại không trả lời tin nhắn, mà gọi thẳng đến.
Tôi hắng giọng một cái rồi mới bắt máy.
“Có ý gì đây?” Giọng anh ta nghe lạnh và khó đoán.
Tôi muốn tỏ ra cứng rắn, nhưng giọng lại vô thức run run: “Anh ngoại tình, tôi muốn chia tay.”
“Anh làm cái gì cơ?” Anh ta như không tin nổi.
Tôi liền cứng vía hơn:
“Tôi thấy hết rồi. Dưới ký túc xá các anh, anh hôn người ta.”
“Em đang nói lung tung cái gì vậy?”
“Anh còn dám không thừa nhận?” Tôi càng tức: “Chia tay đi, đồ tồi!”
Trần Toại bật cười lạnh một tiếng, giọng sắc như lưỡi dao:
“Có gan thì đứng trước mặt ông mà nói.”
---
2
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện thì đầu dây bên kia đã tắt.
Cho dù giọng anh ta không to, tôi vẫn nghe rõ chút sát khí.
Và quả nhiên—
Chưa đầy nửa tiếng sau.
Cửa nhà tôi *cạch* một tiếng bị mở từ bên ngoài.
Là Trần Toại.
“…”
Ừ đúng rồi, anh ta biết mật mã nhà tôi.
Anh đứng đó, mặt không chút cảm xúc, ánh mắt cứ thế dán lên tôi rồi bước tới.
Tôi hoảng đến mức ôm chặt gối, nép vào góc sofa.
“Anh… anh tới làm gì?”
… Giọng tôi nhỏ như muỗi.
“Đến nghe lý do vì sao anh bị đá.”
Anh ta ngồi thả người xuống sofa đối diện, giọng nhàn nhạt mà khó dò.
Nửa mặt tôi chôn trong gối, lí nhí: “Tôi nói rồi còn gì…”
Trần Toại nhìn tôi mấy giây rồi hỏi:
“Em thấy anh hôn người khác khi nào?”
Tôi đành phải nhắc lại cảnh tượng ban chiều, lòng chùng xuống: “Khoảng bốn giờ.”
Anh khẽ bật cười, rồi quăng điện thoại lên bàn.
Trên màn hình đang phát video anh và đám bạn chơi bóng rổ, còn có cả thời gian ghi hình.
“Bốn giờ anh còn đang trên sân bóng. Em nhìn thấy ma à, Kiều Hi?”
Tôi mím môi, đem cái cảnh tôi nhìn thấy kể lại rõ ràng từng chút.
Tuy chỉ thấy bóng lưng nhưng dáng người, chiều cao, áo khoác đều giống hệt anh.
“Đó là Chu Trác, bạn cùng phòng anh. Hôm nay nó mượn áo khoác của anh đi hẹn hò.”
Nghe đến đây, tâm trạng tôi như từ mưa xám chuyển sang trời trong.
Nhưng miệng vẫn cứng, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Bóng lưng giống quá thì ai mà biết được… không trách em nhầm đâu.”
Trần Toại chẳng nói thêm, đứng dậy bước về phía tôi.
Anh dừng ngay cạnh sofa.
Tôi rụt người lại, ngẩng lên nhìn anh: “A-anh định làm gì vậy?”
Khoảnh khắc sau, anh bế thẳng tôi dậy đặt đứng trên sofa.
Tay tôi theo phản xạ ôm lấy cổ anh.
“Cậu ta thấp hơn anh nửa cái đầu, em không nhận ra à?”
“T-thật hả?”
Tôi cúi nhìn anh, suy nghĩ hai giây.
“Muốn ăn đòn không?” Anh nhếch môi.
Tôi phản xạ đáp luôn: “Anh định bạo lực gia đình đấy à?”
Anh “ừ” một tiếng vô cùng tùy ý.
Rồi vỗ một cái xuống chỗ dưới thắt lưng tôi—nhẹ nhưng khiến tôi nóng bừng cả mặt.
Tôi trợn mắt nhìn anh.
Đồ lưu manh!!!
Anh lại như rất hài lòng, bế tôi xoay người ngồi xuống sofa, để tôi ngồi dạng chân trên đùi anh, đối mặt.
“Còn muốn chia tay không?” Anh nhếch mắt nhìn, rõ ràng biết tôi ngượng.
Tôi xấu hổ quá, chui luôn vào hõm cổ anh, không trả lời.
Bên tai là tiếng cười trầm thấp, khàn khàn.
Rồi tai tôi bị anh nhẹ cắn một cái.
“Chỉ thích làm loạn với mình anh thôi, hử?”
---
3
Mục Trạch Gia quay về nước rồi.
Tới khi biết tin, cậu ta đã đứng ngay trước mặt tôi.
“Hi Hi, lâu rồi không gặp.”
Cậu ta vẫn trông sạch sẽ, sáng sủa như trước.
Nhưng ai mà ngờ, lý do tôi chia tay cậu ta…