11
Tôi lao thẳng vào đám đông, dang tay chắn trước mặt chị.
Ngẩng đầu hét lớn:
“Không được bắt nạt chị tôi! Chị tôi là người tốt! Mấy người mới là đồ xấu xa!”
Không biết tôi lấy đâu ra dũng khí.
Cô bé nhút nhát, run rẩy nép góc tường dường như đã biến mất.
Chị ôm chặt lấy tôi:
“Là lỗi của chị… Mộng Mộng, em tránh ra… tất cả là lỗi của chị…”
Tôi giậm mạnh chân:
“Không phải lỗi của chị! Không phải!”
Rồi tôi rút tấm thẻ nhớ khỏi túi áo.
“Xem cái này đi! Xem đi! Xem cho rõ!”
Mọi người quay lại, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Chị mày là đồ phản bội! Nó đem hết bí mật của bọn tao nói cho người lớn!”
“Không biết mẹ nó trả nó bao nhiêu mà nó làm thế! Hừ! Đồ phản bội!”
“Không phải! Chị tôi không phản bội! Chị vì mấy người, suýt thì nhảy lầu!”
Câu nói ấy giống như bóp công tắc, khiến tất cả khựng lại.
Họ trợn mắt nhìn chị, bàng hoàng.
Một bàn tay lớn đưa về phía tôi.
“Đưa đây. Cho anh xem bên trong có gì.”
Tôi ngẩng lên, là anh Giang Hiển.
Anh lấy trong cặp ra một chiếc máy học màu trắng, rồi nhét thẻ nhớ của tôi vào.
Mọi người đứng vòng quanh, mắt không rời khỏi màn hình khi nội dung hiện lên.
Họ xem đoạn quay tối hôm qua trước.
Ai nấy đều đỏ hoe mắt.
Bạn cùng bàn của chị ôm chầm lấy chị:
“Ngốc Nguyệt Nguyệt! Sao cậu không nói với tớ? Sao không nói! Cậu mà nhảy xuống… tớ cũng không sống nổi đâu… hu hu…”
“Đừng chết mà Nguyệt Nguyệt! Cậu chết rồi ai giảng bài cho tớ?!”
Vài bạn nữ ôm chị khóc òa.
Mấy bạn nam cũng đỏ mắt, quay mặt đi không dám nhìn tiếp.
Sắc mặt anh Giang Hiển càng lúc càng đen, yết hầu anh chuyển động mạnh khi tiếp tục tua nhanh xem những đoạn trước đó.
Xem được mấy ngày trước, tất cả đều tức giận.
Tôi níu áo chị:
“Chị… sao họ lại giận rồi? Có phải em làm gì sai không?
Chị nói với họ đi… em không cố ý… em chỉ muốn giúp chị minh oan thôi…”
Nước mắt chị rơi xuống mặt tôi, nhưng chị lại mỉm cười.
“Mộng Mộng, em không sai. Cảm ơn em.”
12
“Lũ vô dụng các người đang làm gì con gái tôi?”
Tiếng mẹ vang lên từ phía xa.
Tất cả quay lại nhìn mẹ, không ai lên tiếng.
Mẹ cầm một phong bì trong tay—tôi biết, đó là tiền thưởng đứng nhất khối của chị.
Mẹ giơ tay chỉ thẳng vào mặt anh Giang Hiển:
“Là mày! Đúng mày! Đồ con trai mặt dày. Tao chưa tìm mày, mày tự mò tới rồi!”
Giang Hiển nheo mắt, mím môi, nhìn thẳng mẹ.
Mẹ hừ lạnh:
“Tao điều tra kỹ rồi, thuê gia sư một giờ một trăm tệ!
Mày chiếm bao nhiêu lợi của con tao rồi? Ít cũng phải mấy ngàn!”
“Mấy đồng đó bao giờ mày trả tao? Để tao báo phụ huynh nhà mày biết mặt!”
Giang Hiển không sợ hãi, nói thẳng:
“Trả tiền? Dựa vào đâu? Nguyệt Nguyệt tự nguyện.”
Chị mấp máy môi nhưng không nói gì.
Ngực mẹ phập phồng vì giận:
“Được lắm! Hóa ra các người đều muốn kiếm lời từ con gái tôi đúng không?
Hừ! Hôm nay nếu tao để các người được như ý, tao không phải người!”
“Một đám vô dụng, tự học không nổi còn muốn kéo người ta xuống!”
“Nguyệt Nguyệt, đi theo tao!”
Chị lí nhí:
“Mẹ… con… con muốn…”
Mẹ lao tới túm cổ áo chị:
“Mày muốn cái gì? Mày xứng để muốn à? Tao bảo đi thì phải đi!”
Nói rồi, mẹ đẩy mạnh chị ngã xuống đất.
Mẹ cúi xuống nhìn chị:
“Về nhà ngay. Không thì thước roi chờ đấy!”
Mẹ quay đầu bỏ đi, chắc chắn rằng chúng tôi sẽ theo.
Giang Hiển cúi xuống đỡ chị:
“Nguyệt Nguyệt, nếu bà ta đẩy cậu xuống lầu, pháp luật sẽ cấm bà ta lại gần cậu. Hiểu chưa?”
Chị ngẩn ra nhìn anh.
Anh lặp lại, từng chữ rõ ràng:
“Lệnh bảo vệ khẩn cấp. Cậu cần. Mộng Mộng cũng cần.”
Nghe nhắc đến tôi, ánh mắt chị bỗng trở nên kiên định.
Chị gật đầu mạnh:
“Hiểu rồi. Mộng Mộng cần. Tớ cũng cần.”
Phía xa, mẹ hét lên:
“Còn không mau lại đây?!”
13
Tối hôm đó, mẹ lôi chị ra khỏi nhà.
Chị không muốn đi.
Chị nói mình tự nguyện giảng bài cho anh Giang Hiển.
Mẹ đập thước liên tục vào người chị.
Chị đau đến mức nằm rạp xuống đất nhưng vẫn không đổi lời:
“Dù mẹ có đánh chết con hôm nay, con cũng tự nguyện!
Là con học phụ đạo, mẹ không có quyền đòi tiền!”
Mẹ tức giận phát cuồng:
“Tao không có quyền? Tao sinh mày, nuôi mày! Bao nhiêu tâm huyết của tao đổ xuống sông xuống biển rồi à?”
“Đồ bất hiếu! Trời có sập tao cũng có quyền đòi số tiền đó!”
“Không đi theo tao? Tao đi một mình! Tao tới nhà bọn họ gây chuyện cũng phải lấy bằng được số tiền đó!”
Chị vùng lên, hét vào mặt mẹ:
“Vậy mẹ tự đi đi! Mẹ không biết xấu hổ thì mẹ cứ đi!”
Mặt mẹ đỏ bừng.
Rồi—
Mẹ giơ chân, đá thẳng vào mặt chị.
Chị ngã xuống đất ngay lập tức, mắt bị mẹ đá đến đỏ bừng, khóe miệng cũng rỉ máu.
Tôi cắn chặt mu bàn tay, không dám hé một tiếng.
Cuối cùng, mẹ vẫn đi một mình.
Bà khóa tôi và chị lại trong nhà.
Chị tập tễnh đứng dậy, rồi ôm lấy tôi.
“Mộng Mộng, sắp kết thúc rồi… em tin chị không?”