Sau khi say rượu, tôi đã có một đêm hoang đường với Giang Tầm – thái tử gia của giới thượng lưu Thượng Hải.
Vì áp lực gia tộc, tôi buộc phải đính hôn với anh, rồi sống chung.
Anh biết trong lòng tôi vẫn còn người khác.
Thế nên anh hạ giọng dụ dỗ:
“Đừng nhớ nữa, phương diện đó của anh ta không được đâu.”
Tôi: “…”
Giang Tầm nói tiếp:
“Hôm trước anh ta đi vệ sinh, tôi đi theo xem rồi.”
Đúng là biến thái!
01
Sau lần tỏ tình thất bại thứ tám với Giang Thời, tôi quyết định từ bỏ.
Anh là người tôi thích từ thời cấp ba.
Cho đến hôm nay, đã tròn bảy năm.
Chúng tôi sắp tốt nghiệp, rồi mỗi người một ngả.
Anh vẫn không chấp nhận tôi.
Dù không cam tâm, tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Trong lòng nghẹn một cục tức, tôi vào quán bar uống cho say.
Vừa uống vừa khóc.
Ai nhìn cũng biết tôi thất tình.
Ngoại trừ Giang Tầm, con chó này.
Anh tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi, lười biếng chống cằm:
“Sao thế? Nhà em phá sản à?”
Tôi liếc anh một cái, chẳng buồn để ý.
Anh lại giật lấy ly rượu của tôi, giọng điệu có phần kiêu ngạo:
“Thế này nhé, em lấy anh đi. Làm thái tử phi giới Thượng Hải. Dù nhà em có phá sản cũng không lo thiếu tiền tiêu.”
Ha ha.
Định vị bản thân là thái tử gia đúng là rõ ràng thật.
Thấy tôi vẫn không phản ứng, Giang Tầm cũng không nói nữa.
Anh lấy một cái ly khác, ngồi uống cùng tôi.
Uống đến cuối cùng, cả hai đều say khướt.
Không biết là rượu làm loạn đầu óc, hay hormone lên tiếng.
Tóm lại, chúng tôi đã ngủ với nhau.
Sáng hôm sau.
Nhìn những dấu đỏ đầy người, tôi tức giận đá Giang Tầm một cái.
Anh không hề giận, còn thuận tay kéo tôi vào lòng.
Hơi thở ấm áp phả bên tai tôi:
“Còn sức đá anh, xem ra tối qua vẫn chưa đủ mệt.”
Tôi cãi không lại, chỉ có thể phồng má giận dỗi.
Lúc này anh mới nhớ ra dỗ dành:
“Thái tử phi, đừng giận. Anh sẽ chịu trách nhiệm.”
02
Ban đầu tôi nghĩ cái gọi là “chịu trách nhiệm” của anh, cùng lắm là cho tiền, mua nhà mua xe.
Không ngờ… là dẫn bố mẹ anh đến nhà tôi hỏi cưới.
Tôi đứng ở góc phòng, nghe người lớn bàn bạc, tay chân luống cuống.
Cuối cùng, hai bên gia đình chốt luôn hôn sự.
Còn bảo chúng tôi sống chung trước, gọi là bồi dưỡng tình cảm, làm quen cuộc sống hôn nhân.
Sau khi bố mẹ Giang Tầm rời đi, bố gọi tôi lại.
Ông nghiêm mặt:
“Vi Ninh, nhà họ Giang không phải người chúng ta có thể đắc tội. Con đã dây vào cậu ta thì phải gánh hậu quả.”
Tôi gật đầu, không nói gì.
Mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng:
“Ninh Ninh, đừng sợ. Sau này nếu con chịu ấm ức gì, cứ về nói với mẹ. Mẹ luôn đứng về phía con.”
Tôi vẫn gật đầu, cố kìm nước mắt.
Rồi quay người chạy lên lầu thu dọn hành lý.
Sáng hôm sau, Giang Tầm đến đón tôi.
Tôi mặt mày tối sầm không muốn đi, anh vẫn cam chịu giúp tôi xách đồ.
Ngồi trên xe, tôi cứ nhìn gương chiếu hậu, lưu luyến không thôi.
Cuối cùng, chiếc Maybach của anh chậm rãi chạy vào chính căn hộ tôi đang ở.
Tôi ngơ ngác:
“Anh đến đây làm gì?”
Giang Tầm cười với tôi:
“Về nhà chứ sao. Sau này anh ở với em. Giúp em chuyển đồ trước, tối anh quay lại chuyển đồ của anh.”
Ờ…
Sao lại có cảm giác mình rước rể về nhà vậy?
Không nghĩ nhiều, tôi nằm lì trên thảm phòng khách, không muốn nhúc nhích.
Giang Tầm bỗng bế tôi đặt lên sofa:
“Dưới đất lạnh, em lại dễ đau bụng kinh…”
Tôi gạt tay anh ra, lạnh nhạt nói:
“Đây là nhà tôi, sau này anh phải nghe tôi.”
Anh gật đầu.
“Tối nay anh ngủ phòng khách, tôi không quen ngủ chung.”
Anh vẫn gật đầu.
Ngoan ngoãn đến mức chẳng giống chút nào với lời đồn bên ngoài – nào là tính tình quái gở, thủ đoạn tàn nhẫn, mặt lạnh như băng.
Một người đàn ông cao hơn mét tám đứng trong căn hộ nhỏ ấm áp của tôi, trông thật không hợp chút nào.
Tôi cũng không định làm khó anh, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Đột nhiên cổ tay bị Giang Tầm nắm chặt.
“Trong lòng em… vẫn còn anh ta sao?”
Tôi ngơ ngác:
“Ai?”
Anh cau mày:
“Giang Thời.”
À.
Người đàn ông tôi thích suốt bảy năm.
Bảy năm thanh xuân, sao có thể nói buông là buông?
Tôi không muốn trả lời, định rút tay về, nhưng anh càng nắm càng chặt.
Chưa kịp thoát ra đã bị anh kéo vào lòng.
Giọng anh khàn khàn bên tai tôi:
“Đừng nhớ nữa, phương diện đó của anh ta không được.”