12
“Mẹ, là con đây.”
“Con nghĩ kỹ rồi, lần trước là con nóng quá, không nên làm mẹ mất mặt trước bao nhiêu người.”
“Con muốn mời mẹ, em trai, và các bác có mặt hôm đó ăn một bữa cơm. Con muốn đích thân xin lỗi mọi người.”
Điện thoại bên kia, mẹ tôi im lặng vài giây, như đang dò xem thật giả trong lời tôi.
Tôi nói tiếp:
“À, chiếc vòng phỉ thúy hôm trước con vẫn chưa kịp trao tay, coi như quà chuộc lỗi được không ạ?”
Quả nhiên, bà do dự.
“… Cái con bé này, nói gì mà khách sáo vậy. Một nhà thì có giận nhau qua đêm bao giờ đâu.”
Giọng bà dịu hẳn đi.
“Được rồi, con đặt chỗ đi.”
Tắt máy, tôi nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ.
Mẹ à, vở kịch này, chúng ta cùng diễn.
Chỉ không biết… đến cuối cùng, ai mới là người cười được lâu nhất.
Bữa ăn được đặt tại một nhà hàng Trung Hoa sang trọng, có chút phong cách.
Trong phòng riêng, vẫn là những gương mặt cũ.
Mẹ tôi ngồi chính giữa, mặt tươi roi rói, ngẩng cao đầu, đầy vẻ tự đắc.
Họ hàng thì nhìn tôi, ánh mắt khác nhau, nhưng đều mang theo vẻ háo hức như đang chờ xem kịch.
Chờ tôi… hối lỗi.
Tôi đứng lên, nâng ly rượu.
“Mẹ, các bác, các cô chú…
Lần trước là con không phải, con hồ đồ, nói năng quá đáng. Là lỗi của con.”
Tôi ngửa đầu, dốc cạn ly rượu trắng.
Lửa rượu nóng bỏng thiêu đốt từ cổ họng xuống dạ dày.
Nhưng trên mặt tôi, vẫn là nụ cười chuẩn mực, đoan trang.
“Ly này, con tự phạt.”
Gương mặt mẹ tôi cuối cùng cũng giãn ra, mãn nguyện.
Mẹ hài lòng vỗ nhẹ tay tôi:
“Trí Duyệt lớn rồi, biết điều rồi.”
Đám họ hàng cũng rào rào hùa theo:
“Đúng đó, người một nhà mà, nói ra là hết chuyện.”
“Trí Duyệt cũng là đứa có hiếu mà.”
Rượu qua ba tuần, không khí đang vui vẻ.
Tôi đặt ly xuống, mắt bỗng đỏ hoe, dùng giọng rất trầm buồn, chậm rãi mở lời:
“Mẹ, dạo này… con cứ mơ thấy bố, ông nhắc đi nhắc lại chuyện năm xưa. Con nghĩ, có phải bố còn điều gì chưa kịp nói với con? Có phải… còn điều gì giấu con không?”
Phòng riêng đang ồn ào bỗng chốc lặng hẳn.
Nụ cười trên mặt mẹ cũng nhạt đi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bà:
“Chính vì những giấc mơ đó, tuần trước con không kìm được, đã đến đội cảnh sát giao thông, xem lại hồ sơ tai nạn của bố.”
Bàn tay mẹ cầm đũa khẽ run.
“Đang yên đang lành xem cái đó làm gì? Chuyện cũng qua lâu rồi.”
Giọng bà hơi căng.
“Con biết là lâu rồi, mẹ vẫn bảo con nhìn về phía trước.”
Tôi cúi đầu, tự cười nhạt:
“Nhưng mười năm nay con chưa một ngày ngủ yên. Con luôn nghĩ, nếu hôm đó con không nhờ bố mua bút tô thẻ, có lẽ bố đã không gặp nạn. Con thậm chí không dám dùng bút mới, mỗi lần thi đều dùng cây cũ nhất, như thể thế mới chuộc được tội.”
“Nhưng lần này xem hồ sơ, con thật sự phát hiện ra vài điều.”
Tôi bất ngờ ngẩng lên, ánh mắt lộ rõ nghi hoặc:
“Mẹ, mẹ từng nói bố vì đi mua bút tô thẻ cho con mới gặp tai nạn, phải không?”
“Nhưng… tại sao hồ sơ năm đó ghi, địa điểm tai nạn lại ở trước cổng công viên nước khu Đông Thành?”
Mẹ vội vã chống chế:
“Công viên nước… chỗ đó biết đâu có cửa hàng văn phòng phẩm? Bố con có thể đi ngang qua…”
“Thật sao?”
Tôi lấy trong túi ra tập hồ sơ và ảnh chụp hiện trường đã photo.
“Cạch” một tiếng, tôi đặt chúng lên bàn xoay tròn giữa phòng.
Tôi đưa tay, chậm rãi xoay nó.
Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc cuối đời của bố, vết máu đỏ chói, que kem tan chảy dưới đất…
“Mẹ xem, đây là ảnh hiện trường. Trước cổng công viên nước… làm gì có hiệu sách nào?”
Ảnh lướt qua trước mắt từng người.
Đám họ hàng trao nhau ánh nhìn kinh ngạc.
Phòng riêng đang ồn ào bỗng im như tờ.
Mẹ nắm chặt khăn trải bàn, các đốt ngón tay trắng bệch.
“Trương Trí Duyệt, rốt cuộc con định làm gì?” – giọng bà sắc lên –
“Bố con đã mất mười năm rồi! Con lật lại những thứ này để đâm vào tim mẹ sao?!”
“Tôi chỉ muốn biết sự thật.” – Tôi nhìn bà bình thản –
“Bố thật sự vì mua bút tô thẻ cho tôi mà gặp nạn sao?”
Em trai tôi không ngồi yên nữa, bật dậy đập tay xuống bàn.
Chén đĩa cũng theo đó rung lên.
“Đủ rồi chị!” – Mắt nó đỏ hoe, chỉ tay vào tôi hét: –
“Chị phải làm tới mức này mới hả dạ sao?
Đào bới chuyện cũ, trước mặt bao người làm mẹ khó xử, chị thấy sướng lắm à?
Bố đã mất mười năm rồi! Mười năm! Chị muốn để ông ấy chết cũng không yên sao?!”
Đám họ hàng nhìn nhau, muốn khuyên mà không dám mở miệng.
“Người khiến ông ấy không yên, là cậu, là mẹ, không phải tôi.”
Giọng tôi không to, nhưng rõ ràng át cả tiếng quát của em trai.
“Mười năm? Trương Gia Hạo, cậu nhắc tôi mới nhớ.”
“Mười năm qua, cậu sống ung dung làm con trai ngoan của mẹ, cậu có từng một giây nghĩ xem tôi sống thế nào không?”