1.
Khi “Kỳ k;inh ngu;yệt” trễ một tuần, tôi tiện tay thử que, không ngờ hiện lên hai vạch đỏ rực.
Nghĩ tới cuối tháng là lễ cưới, tôi hớn hở chụp hình que thử gửi cho Chu Bác.
“Chồng à, chúng mình sắp cưới nhau rồi, giờ anh sắp được làm bố rồi nha! ( ̄3)(ε ̄)”
Nửa tiếng sau hắn chỉ gửi lại một cái biểu cảm bất ngờ, rồi im luôn.
Tôi nghĩ chắc hắn đang bận hoặc vui quá mà chưa hoàn hồn, cũng không để tâm, còn xin nghỉ nửa buổi chiều để đi bệnh viện kiểm tra.
Không ngờ, vừa đến bệnh viện thì “Kỳ k;inh ngu;yệt” lại đến.
Dù vậy, tôi vẫn làm xét nghiệm cho chắc — quả nhiên không có th;ai, chỉ là rối loạn kinh nguyệt.
Một phen oái oăm, tôi thấy ngại nên chưa dám nói với Chu Bác, sợ hắn mừng hụt.
Tính vài ngày nữa sẽ tìm lúc thích hợp nói rõ.
Nhưng bố mẹ hắn lại chẳng đợi nổi, tối hôm đó đã xông đến nhà tôi.
2.
Bố mẹ tôi đón tiếp nồng hậu, pha trà ngon mời khách, nhưng sắc mặt bên kia lạnh tanh, chẳng còn chút thân tình như mọi khi.
Ngồi xuống sofa, bố Chu Bác hớp một ngụm trà rồi nghiêm giọng:
“Chúng tôi hôm nay đến là để hủy lễ cưới.”
Bố mẹ tôi trố mắt nhìn nhau:
“Hai đứa có cãi nhau gì sao?”
Tôi cũng sững người, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.
Bố tôi cố giữ bình tĩnh hỏi:
“Thông gia, sao lại đột ngột như vậy? Giờ thiệp đã gửi, khách mời cũng xong, người ở xa còn mua vé máy bay hết rồi.”
“Chưa đăng ký kết hôn thì hủy có gì đâu,” – ông ta nói trơn tru – “Gửi tin nhắn cho người quen là được.”
Bố tôi cố nhịn cơn giận, nghĩ chắc họ gặp khó khăn gì nên gặng hỏi:
“Nếu bên anh chị có chuyện gì khó nói, cứ nói ra. Dù sao sắp thành người một nhà rồi, cùng nhau bàn cách giải quyết cũng được.”
Ai ngờ bố Chu Bác đập mạnh chén trà xuống bàn:
“Nhà tôi chẳng có khó khăn gì! Có vấn đề là bên cô cậu đấy!”
Bố mẹ tôi ngơ ngác.
“Ý anh là sao?”
Ông ta liếc tôi rồi lạnh giọng nói:
“Tôi nói thẳng — nếu vẫn muốn cưới, thì phải thêm 2 triệu tệ hồi môn, không thì khỏi cưới.”
Bố tôi hít sâu một hơi, tức đến run rẩy:
“Chuyện đã bàn ổn thỏa, sao giờ lại đòi thêm tiền? Anh chị làm thế quá đáng thật!”
Mẹ Chu Bác cười khẩy:
“Quá đáng không phải chúng tôi, mà là con gái nhà chị đó.”
Bố Chu Bác hừ mũi:
“Trách thì trách con gái cô không biết giữ mình, chưa cưới đã chửa.”
“Con trai tôi là đàn ông, cưới hay không cưới cũng chẳng sao, thiếu gì gái ngoan còn tr::inh muốn lấy nó. Còn con gái cô…”
Mẹ Chu liếc tôi một cái, giọng khinh bỉ:
“P h á th;ai xong thì cũng chỉ là đồ đã qua tay, xem sau này còn ai thèm cưới.”
Câu nói như quả bom nổ giữa phòng khách.
Bố mẹ tôi quay sang nhìn tôi, kinh ngạc:
“Nhan Nhan, có thật không con?”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung — Chu Bác nhắn lại:
“Nhan Nhan, bố mẹ anh làm thế là nghĩ cho chúng ta thôi, nhà em đừng không biết điều.”
“Anh xem kết quả kiểm tra của em rồi, nếu b:ỏ đ;ứa này có thể sau này không mang th:ai được nữa. Em là con một, hai triệu quan trọng hơn hay đ;ứa b;é trong bụng quan trọng hơn, em tự hiểu đi.”
Tôi cười nhạt — hóa ra trong mắt hắn, “đứ;a c;on” chỉ là cái cớ để tống tiền.
Tôi đứng dậy, nở một nụ cười lạnh, bưng ấm trà nóng dội thẳng vào mặt hai người họ.
3.
“Á á á!!!”
Nước trà sôi khiến hai ông bà Chu nhảy dựng lên khỏi ghế.
Bố mẹ tôi lập tức hiểu chuyện, vác chổi, vác cây phơi đồ ra đuổi thẳng.
“Con gái tôi, không đến lượt nhà mấy người s;ỉ nh;ục!”
“Nó chưa hề mang th:ai, mà dù có, cũng là do con trai mấy người làm chứ ai!”
“Hai đứa sắp cưới, có con thì càng vui, có gì mà xấu hổ?”
“Thời nào rồi còn giở trò lấy tr;inh ti;ết ra mặc cả, lại còn mở miệng đòi thêm hai triệu — nhà mấy người nghĩ con trai mấy người đáng giá thế à?”
“Phì! Dù có cho con tôi hai mươi triệu hồi môn, chúng tôi cũng không bao giờ gả cho cái loại nhà như mấy người!”
Hai ông bà nhà Chu không ngờ bị phản đòn, bị đuổi ra tận hành lang vẫn còn chửi bới.