“Trời ơi, Chiêu Chiêu, nhà cậu đúng là rộng thật đấy! Cậu còn bảo tớ là bạn thân của cậu mà không chuẩn bị sẵn phòng cho tớ. Không được, tớ muốn phòng này, coi như quà gặp mặt cho con trai nuôi của cậu.”
Trong sự mơ hồ, tôi nghe thấy giọng của Vương Nhiễm.
Rồi lại thêm một giọng nam trầm:
“Đúng vậy, Nhiễm Nhiễm luôn nói với anh rằng cậu là bạn thân nhất của cô ấy. Cậu giấu giếm như vậy thật không phải. Hay là thế này, đợi sau khi bọn trẻ sinh ra, chúng ta kết thông gia, định hôn ước từ bé luôn nhé.”
Nghe những lời quen thuộc này, toàn thân tôi run rẩy.
Chẳng phải tôi đã ch* rồi sao?
Sao lại nghe được giọng của Vương Nhiễm và chồng cô ta?
Dư âm của cơn đau khắp người vẫn nhắc nhở tôi rằng, không lâu trước đây, tôi đã bị Vương Nhiễm và chồng cô ta, Vương Bằng, tàn nhẫn sát hại.
Vương Nhiễm bị cúm A, đứa con ba tháng trong bụng bị s//ảy, cô ta liền nói là con tôi đã khắc ch* con cô ta.
Cô ta đẩy tôi từ cầu thang xuống, còn chồng cô ta thì cầm d//ao điên cuồng đ//âm tôi.
Một nhát, hai nhát, ba nhát… từng nhát d//ao đ//âm vào bụng tôi.
Tôi và đứa con trong bụng bị giày vò đến mức sống không bằng ch*.
Đến khi chỉ còn chút hơi tàn, tôi chỉ thấy bọn họ kéo tôi vào bếp, châm lửa để tiêu hủy th//i th//ể.
Lửa nuốt chửng thân x//ác tôi.
Sau cơn đau cùng cực, tôi hoàn toàn ch* đi.
Nhưng giờ đây, tôi lại nghe thấy giọng của Vương Nhiễm vang lên bên tai:
“Này Chiêu Chiêu, tớ thấy đề nghị của chồng tớ cũng hay đấy. Cậu nhìn xem, bụng tớ nhọn như vậy, chắc chắn là con trai. Còn bụng cậu tròn vo, người ta nói bụng tròn là con gái.”
“Quan hệ của chúng ta tốt như vậy, để hai đứa nhỏ đính hôn từ bé chẳng phải rất hợp sao? Cậu sẽ đồng ý chứ?”
Nghe lại những lời quen thuộc này, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi nhìn sang, thấy Vương Nhiễm đang tràn đầy hy vọng nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ tham lam.
Mất một lúc lâu, tôi mới nhận ra mình đã trọng sinh.
Trở lại đúng vào ngày Vương Nhiễm và chồng cô ta vừa chuyển vào nhà tôi.
Kiếp trước cũng như vậy.
Tôi mang tha i trước, một tuần sau Vương Nhiễm cũng nói mình đã mang tha i.
Chúng tôi chỉ mới mang tha i hai tháng, bụng vẫn chưa lộ rõ, nhưng cô ta đã chắc chắn mình mang tha i con trai, còn tôi là con gái.
Thậm chí còn đề nghị kết thông gia, để hai đứa trẻ định hôn ước từ nhỏ.
Khi đó, tôi chỉ nghĩ đó là đùa vui, liền đồng ý.
Không ngờ Vương Nhiễm được đằng chân lân đằng đầu, dựa vào việc tôi và chồng có điều kiện tốt, liên tục đòi hỏi tiền và đồ đạc.
Cô ta nói rằng muốn chuẩn bị những điều tốt nhất cho con trai, để sau này nó có tương lai sáng lạn, tôi mẹ vợ tương lai cũng sẽ được nở mày nở mặt.
Mỗi khi tôi do dự không muốn cho, cô ta lại nói:
“Chiêu Chiêu, trong bụng tớ là con rể tương lai của cậu đấy! Cậu đã nói chỉ muốn sinh một đứa, sau này không phải dựa vào con trai tớ nuôi dưỡng sao? Con gái không đáng tin đâu. Cậu không muốn giúp, chẳng lẽ coi thường bọn tớ à?”
Khi đó, tôi thật lòng coi cô ta là bạn thân nhất, nên cô ta muốn gì, tôi cũng cho.
Dù trong lòng có chút khó chịu, tôi vẫn nghĩ là do mình nhỏ nhen.
Nhưng cuối cùng thì sao? Bọn họ chỉ coi tôi là con ngốc để lợi dụng.
Cô ta ra ngoài chơi bị nhiễm cúm A, lại đổ lỗi lên đầu tôi.
Tôi đến an ủi, cô ta liền chất vấn:
“Tại sao lại bất công như vậy? Tại sao cô không bị cúm A?”
Chồng cô ta thì điên cuồng đ//âm tôi hàng chục nhát d//ao:
“Con tiện nhân! Cô chăm sóc vợ tôi kiểu gì vậy? Cô đã hại ch* đứa con trai chưa chào đời của tôi, cô phải đền mạng!”
Để trút giận, họ còn thiêu xác tôi, rồi nói với chồng tôi rằng:
“Chúng tôi về đến nhà thì thấy Chiêu Chiêu tự mình nấu ăn trong bếp, không ngờ lại gây ch//áy, thật thảm quá.”
Chồng tôi đau khổ đến mức 44.
Tôi ở bên cạnh khóc gào, nhưng không ai nghe thấy.