12.
Sau ngày hôm đó, chúng tôi dần trở nên thân thiết, nhưng chủ yếu là từ sự chủ động của tôi.
Tôi thường cầm những bài tập sai đến hỏi anh. Dù đôi lúc anh có vẻ không kiên nhẫn, nhưng mỗi câu hỏi, anh đều giải thích cặn kẽ.
Tôi sẽ không bao giờ quên chàng trai mặc áo sơ mi trắng, ánh mắt dịu dàng, nghiêng đầu hỏi tôi:"Hiểu chưa?"
Tôi như rơi vào một giấc mơ đẹp, kéo dài suốt mười một năm.
Nhưng giấc mơ nào rồi cũng đến lúc phải tỉnh dậy.
Kỳ thi giữa kỳ lớp mười vừa kết thúc, Lâm Man Man chuyển vào lớp tôi.
"Xin chào mọi người, mình là Lâm Man Man. Rất vui được trở thành bạn học của mọi người. Hy vọng trong ba năm tới, chúng ta sẽ là những người bạn tốt!"
Tôi thất thần nhìn cô gái đứng trên bục giảng, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
Cô ấy hoàn toàn trái ngược với tôi.
Tôi nhút nhát, mờ nhạt, bình thường.
Cô ấy hoạt bát, rạng rỡ, nổi bật.
Khi ấy, tôi chưa biết gì về mối quan hệ giữa cô ấy và Giang Thâm. Cho đến một lần, trong giờ nghỉ, tôi giả vờ lén lút đi ngang qua lớp thí nghiệm, thấy Lâm Man Man đang ngồi trên bàn của anh, hai chân đung đưa, hào hứng kể chuyện gì đó.
Giang Thâm nhìn cô ấy, gương mặt vốn luôn lạnh lùng bỗng thoáng hiện nét dịu dàng hiếm thấy.
Lúc đó tôi mới biết, họ là thanh mai trúc mã.
Sự tự ti và ghen tị lập tức nhấn chìm tôi.
Ba năm cấp ba và bốn năm đại học sau đó, tôi như một nhân vật phụ mờ nhạt, lặng lẽ quan sát cuộc sống và mối quan hệ tựa thần tượng của hai người họ.
Tôi hèn mọn dõi theo.
Họ hẹn nhau sẽ học đại học ở cùng một thành phố.
Họ yêu nhau năm nhất, chia tay năm cuối.
Một người đi du học nước ngoài, một người kế thừa gia nghiệp.
Và rồi tôi nhẫn tâm, dùng danh nghĩa bạn học cũ để bước vào cuộc sống của Giang Thâm.
Ban đầu, Giang Thâm giữ khoảng cách với tôi. Cho đến một lần anh uống rượu tiếp khách đến mức bị xuất huyết dạ dày.
Tôi chăm sóc anh cả đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy bên giường bệnh, y tá nói rằng anh đã rời đi.
Lần tiếp theo gặp lại anh là ở quán bar. Anh uống say mèm, quần áo nhăn nhúm. Lần đầu tiên, tôi thấy anh trông chật vật đến vậy.
Khi tôi giật lấy ly rượu trong tay anh, anh đột nhiên hỏi:"Chu Nam, em thích anh phải không?"
Tôi sững sờ, đứng yên tại chỗ.
Anh nâng mặt tôi lên, nhìn chằm chằm vào tôi, đổi giọng khẳng định:"Em thích anh."
"Ở bên nhau nhé?"
Tôi mở to mắt, giống như một kẻ ăn mày bất ngờ bị kho báu rơi trúng, vừa mừng rỡ vừa không dám tin.
Chưa kịp trả lời, tôi đã thấy gương mặt điển trai của anh tiến sát lại.
Giang Thâm hôn tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể nếm được vị rượu trong miệng anh.
Tôi lập tức chìm đắm trong sự dịu dàng và cuốn hút của anh, không còn tâm trí để nghĩ đến lý do tại sao.
Sau này tôi mới biết, ngày hôm sau khi bị xuất huyết dạ dày, anh đã bay đến Mỹ để tìm Lâm Man Man. Nhưng anh phát hiện cô ấy đã có bạn trai mới.
Vì vậy, anh quyết định buông tay cô ấy, cũng là buông tha cho chính mình.
13.
"Xin lỗi, Nam Nam, dạo này công ty bận quá, anh không thể dành thời gian bên em được." Giang Thâm đưa cho tôi một chiếc hộp được gói rất tinh tế, trên mặt anh là vẻ áy náy:"Chúc mừng sinh nhật."
Tôi sững người nhìn anh, hốc mắt nóng ran:"Sao anh lại mặc cái này?"
Trong mắt anh lóe lên một tia khác lạ. Như thể muốn che giấu điều gì, anh chớp mắt, mỉm cười hỏi:"Em không thích sao?"
Tôi không để tâm tìm hiểu sự khác lạ ấy là gì, tôi chỉ cảm thấy quá đỗi nhớ hình ảnh dịu dàng này của anh.
"Thích, chỉ là trước đây em bảo anh mặc, anh đều nói nó trẻ con. Hôm nay sao lại..."
Lẽ nào là để tạo cho tôi một bất ngờ?
Như muốn ngăn tôi nói tiếp, anh mở chiếc hộp, lấy ra một chiếc váy và bảo:"Thử đi."
Chiếc váy dài màu đỏ từ bàn tay thon dài của anh buông xuống, tựa những bông hồng rực rỡ đang nở rộ, dường như hút hết ánh sáng trong phòng khách.
Đây không phải màu tôi thích.
Tôi thích màu đen, màu xám, giống như con người tôi – bình thường và nhạt nhòa.
Nhưng đây là chiếc váy Giang Thâm mua, nên dù là gì tôi cũng thích.
Tôi lao tới ôm anh một cái, ôm lấy chiếc váy vào lòng, lòng vui sướng:"Được! Em sẽ mặc nó để ăn tối cùng anh!"
Người phụ nữ trong gương để tóc xõa dài, khuôn mặt thanh nhã, nhưng chiếc váy lại quá rực rỡ, không hợp lắm. Váy cũng hơi dài, lại hơi rộng.