Gặp lại người yêu cũ ngay trước cửa Cục Dân chính, anh ta liếc nhìn cái bụng bầu 6 tháng của tôi, thản nhiên hỏi: "Đến kết hôn à?"
Tôi vén lọn tóc trên trán: "Ly hôn. Còn anh?"
"Tôi bị đối tượng kết hôn cho leo cây rồi, hay là chúng ta góp gạo thổi cơm chung đi?" Người yêu cũ nói một cách tự nhiên đến lạ.
Tôi chỉ vào bụng mình: "Anh thích đổ vỏ vậy à?"
Mặt anh ta tối sầm lại: "Vừa khéo, tôi bị vô sinh."
Một năm sau, người đàn ông ấy bế đứa nhỏ, hằm hằm hỏi tôi: "Tại sao đứa bé càng lớn càng giống tôi thế này?"
Tôi liếc anh: "Con của anh trai anh đấy..."
"Giang Ngư, ông đây không có anh em gì hết!"
"Ồ, vậy chắc là do anh nuôi khéo. Dù sao thì anh cũng bị vô sinh mà, không phải sao?"
1
Cô bạn thân Điền Điềm sau cuộc chạy đua tình ái dài đằng đẵng 12 năm với chồng đã quyết định bước vào nấm mồ hôn nhân. Thế nhưng mới được hai năm, hai người đã cãi vã đòi chia tay.
Hôm ấy, nó kéo tôi đi cùng đến Cục Dân chính.
"Mày ly hôn thì kéo tao đi cùng làm gì? Đợi hai đứa mày bỏ nhau xong rồi tao nhặt sẵn một ông chồng mang về chắc?"
Điền Điềm cười: "Tao sợ lão ấy giếc tao rồi phân xác."
Cuối cùng, không cưỡng lại được sự cám dỗ ngọt ngào từ hai bữa lẩu của nó, tôi lủi thủi đi theo đến Cục Dân chính.
Đứng bên ngoài trụ sở, nhìn thấy gã người yêu cũ "oan gia ngõ hẹp" đã lâu không gặp, lòng tôi hơi hoảng.
Trái lại, anh ta – Lộ Ngôn Xuyên thì cực kỳ bình thản. Anh liếc nhìn cái bụng bầu 6 tháng của tôi rồi hỏi: "Đến kết hôn à?"
Lòng tôi hoảng loạn vô cùng, nhưng thua người chứ không thể thua khí thế được.
Tôi giả vờ điềm tĩnh vén tóc: "Ly hôn. Còn anh?"
Lộ Ngôn Xuyên nhìn chằm chằm vào bụng tôi, ánh mắt lạnh lẽo. Một lúc sau anh mới mở lời: "Hắn ta đối xử với em như thế này sao?"
Tôi cứng họng không biết trả lời thế nào. Một lời nói dối lại cần thêm hàng vạn lời nói dối khác để lấp liếm. Thế là tôi chỉ biết cười trừ với anh rồi cúi đầu xuống.
Lộ Ngôn Xuyên không nói gì nữa.
Bầu không khí gượng gạo đến mức tôi chỉ muốn dùng ngón chân đào một cái hố dưới đất để chui xuống. Tôi thỉnh thoảng lại ngó nghiêng vào bên trong, cầu nguyện cho Điền Điềm sớm trở ra.
Dường như đã qua rất lâu, mà cũng có khi mới chỉ vài phút trôi qua.
Lộ Ngôn Xuyên đột nhiên lên tiếng: "Tôi bị đối tượng kết hôn cho leo cây rồi, hay là mình cưới nhau tạm đi?"
Tôi sửng sốt ngẩng phắt lên nhìn anh.
Vẻ mặt anh vẫn thản nhiên như thể chỉ đang bàn về chuyện thời tiết. Tôi nhìn anh hồi lâu, rồi lại nhìn xuống bụng mình.
Khoảng năm phút sau, tôi chỉ vào cái bụng: "Anh thích đổ vỏ à?"
Mặt Lộ Ngôn Xuyên đen như nhọ nồi. Nửa ngày trời anh mới nặn ra được một câu: "Vừa khéo, tôi bị vô sinh."
Tôi lại nhìn bụng mình lần nữa, thở dài rồi gật đầu: "Thế cũng được."
Ngày hôm đó, dưới ánh mắt đầy vẻ khó hiểu của Điền Điềm, tôi và Lộ Ngôn Xuyên đã đăng ký kết hôn.
Lúc nhân viên trả lại sổ hộ khẩu, tôi lập tức nhét nhanh vào túi xách, không dám để Lộ Ngôn Xuyên nhìn thấy. Nếu không, lời nói dối "đi ly hôn" của tôi sẽ bị bóc trần trong vòng chưa đầy nửa tiếng.
Đừng hỏi tại sao tôi lại mang theo sổ hộ khẩu bên người. Đây là thói quen từ vài năm trước của tôi rồi.
Đương nhiên, nhìn thấy bạn của Lộ Ngôn Xuyên đứng gần đó, tôi đoán anh ta chắc cũng chỉ đi cùng ai đó đến đây thôi. Còn chuyện rủ tôi cưới tạm, có lẽ cũng là nảy sinh ý định nhất thời.
Nghĩ đến đây, lòng tôi thoáng qua một chút mừng thầm.
Cuối cùng, tôi và Điền Điềm cũng chẳng đi ăn lẩu được.
Theo lời nó nói: "Chị em à, tao vừa mới nhảy ra khỏi hố lửa, sao mày lại nghĩ quẩn thế nào mà nhảy vào ngay vậy?"
Lộ Ngôn Xuyên lạnh lùng cắt ngang: "Giang Ngư, em ở đâu? Hôm nay tôi giúp em chuyển đồ sang chỗ tôi luôn."
Tôi vẫy tay chào Điền Điềm: "Hẹn hôm khác nhé!"
2
Tôi hớn hở trèo lên xe của Lộ Ngôn Xuyên. Cuối cùng cũng không phải chen chúc trên xe buýt nữa, đúng là một đặc ân của việc kết hôn mang lại.
"Em ở đâu?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp: "Em ở bên khu phố cũ, hay là thôi khỏi chuyển đi anh? Chỗ đó gần công ty em hơn."
Thực ra chủ yếu là tôi không muốn dọn, chỗ tôi thuê hiện tại gần viện dưỡng lão của mẹ tôi hơn.
"Em biết tôi ở đâu không?"
Câu hỏi của anh làm tôi cứng họng. Đúng thật, theo lẽ thường thì tôi không nên biết.
Tôi thành thật lắc đầu.
Lộ Ngôn Xuyên cười nhạo: "Em làm việc ở đâu?"
Tôi hơi khựng lại, rồi cười khổ: "Nhật báo Cẩm Giang."
Anh nhíu mày: "Được mấy tháng rồi?"
"6 tháng."
"Sắp sinh đến nơi rồi, có thể xin nghỉ việc được chưa?"