01.
Mùa hè năm tốt nghiệp đại học, ba tôi gọi tôi về nhà để kết hôn.
Lý do? Gần đây công việc kinh doanh của công ty không suôn sẻ.
Ông với mẹ kế bàn bạc, sắp xếp cho tôi một cuộc hôn nhân "hào môn."
Nhưng đối tượng không phải Thái tử gia gì cả, mà là… một lão thái gia đã ngoài tám mươi.
Mẹ kế cười nói: "Người lớn tuổi thì biết chiều chuộng hơn mà!"
Nhưng khổ nỗi, ông ấy vẫn đang nằm trong bệnh viện, cắm máy thở.
"Mà biết đâu đấy! Có khi ông ấy tỉnh dậy bất ngờ, cuộc sống sẽ đầy niềm vui!"
Bác sĩ bảo lần cuối ông mở mắt là hai năm trước.
Mẹ kế càng hào hứng: "Thế thì càng tốt! Một khi ông đi rồi, gia sản nhà đó đều là của… à không, là của Gia Bảo hết!"
Ba tôi gật gù đồng tình: "Gia Bảo à, tương lai của gia đình mình trông cả vào con!"
Tôi nhìn chiếc túi Hermès da cá sấu mẹ kế đang xách.
Nếu tôi nhớ không nhầm, chỉ riêng mua kèm phụ kiện đã phải tốn hàng trăm triệu.
Những chiếc tương tự, bà ấy có thể xách từ thứ Hai đến thứ Sáu mà không trùng kiểu.
Tôi mỉm cười gật đầu: "Được thôi."
Rồi nhân lúc đôi vợ chồng điên kia ra ngoài nhận lễ hỏi, tôi nhảy tường từ sân sau
trốn đi.
Bốn tiếng sau, tôi đặt chân đến Nam Thành.
Đúng lúc đó, ba tôi gọi điện tới.
Trong điện thoại, ông gào lên: "Thịnh Gia Bảo, con trốn cái gì mà trốn!"
Tôi nghĩ một lát, rồi đáp:
"Dù sao lời tôi nói cũng khó nghe, chi bằng tôi đi trước vậy."
02.
Hôn ước bị hủy bỏ.
Ba tôi giận tím mặt, phẩy tay một cái, khóa hết thẻ tín dụng của tôi.
Vì vậy, sau vài ngày ở khách sạn, khi thấy ví tiền dần xẹp lép, tôi quyết định ra ngoài thuê một căn hộ để ở.
Nhưng tôi thật không ngờ, Nam Thành không chỉ có muỗi to hơn Giang Thành,
mà ngay cả gián cũng mang một dáng vẻ… hoành tráng đến bất ngờ.
Ngày nhân viên môi giới dẫn tôi đi xem nhà, tôi nhìn chằm chằm vào sinh vật màu nâu to tướng trên tường, chân như bị đóng băng tại chỗ.
"Gián ở Nam Thành… mà cũng to thế này à?"
Tôi với "anh Gián" nhìn nhau trân trối trong hai giây, đến mức thở cũng thấy khó khăn.
Nhân viên môi giới gật đầu: "Đúng rồi, đúng rồi, chúng nó còn…"
Chưa nói hết câu, "anh Gián" vỗ đôi cánh to lớn, nhắm thẳng mặt tôi mà lao tới.
"… biết bay."
Giữa tiếng hét thất thanh của tôi, nhân viên môi giới từ tốn bổ sung nốt nửa câu còn lại.
03.
Năm phút sau, tôi ngồi xổm ở đầu hẻm, vừa xả nước từ vòi công cộng vừa kỳ cọ mặt mình.
Nước mắt hòa cùng nước máy, chảy dài trên đôi má vừa bị "anh Gián" cưỡng hôn ban nãy.
Bỗng một tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên bên cạnh.
Tôi ngẩng đầu, dõi theo chùm chìa khóa to tướng, và chạm mắt với một người… *bao đẹp trai*, nhưng đồng thời cũng là *bao thuê nhà*.
Ngay lập tức, tôi túm chặt lấy chiếc áo phông trắng của anh ta.
"Anh đẹp trai, anh còn phòng trống không? Nhưng phải là loại không có gián ấy!"
Thẩm Cảnh khi ấy ngẩn người một lúc lâu,
rồi đột nhiên nheo mắt cười, khiến cả con hẻm như bừng sáng.
"Có chứ."
…
Sau này, Thẩm Cảnh nói với tôi rằng, anh vẫn không hiểu nổi, tại sao mình ẩn thân ở thành phố này lâu như vậy mà lại bị tôi nhận ra anh chính là Thái tử giới Quảng Đông.
Thế nên, anh quyết định giữ tôi bên cạnh để điều tra.
Nhưng cuối cùng, anh phát hiện ra một sự thật đơn giản:
Tôi chỉ chọn anh vì giữa "anh Gián" và anh, thì anh vẫn là lựa chọn đỡ đáng sợ hơn.
Nếu nhất định phải có thêm một lý do?
Tôi nghĩ, có lẽ… vì tôi thấy anh đẹp trai.
04.
Sau đó, Thẩm Cảnh lái một chiếc Lexus cũ, đưa tôi đến sâu trong khu phố cổ.
Trước mắt tôi là một khu nhà lớn, nhưng trông có phần cũ kỹ.
Ngay cả bộ sofa trong phòng khách cũng làm từ gỗ đỏ, chẳng phải da thật.
Tôi liếc nhìn Thẩm Cảnh, người trông giản dị từ đầu đến chân, đột nhiên cảm thấy vị "bao thuê nhà" này có vẻ cũng không giàu có lắm.
Dù sao thì, căn phòng rất sạch sẽ. Tôi tuần tra ba vòng mà không thấy bóng dáng sợi râu nào của gián.
Thế là Thẩm Cảnh chính thức trở thành chủ nhà của tôi.
Trong bữa cơm, anh thú nhận:
"Thực ra, chùm chìa khóa đó là của bạn tôi. Nó nhờ tôi giúp thu tiền thuê nhà.
"Còn căn nhà này, thật ra cũng là nó cho tôi mượn để ở.