1
Khi Tống Y Y lăn đến bên chân tôi, dây kẽm quấn quanh người đã cắ/m sâu vào da thịt cô ta.
Không ít chỗ đã lở loét, dây kẽm lẫn vào má//u thịt, trông chẳng khác nào con mèo nhỏ của tôi hôm đó.
“Khụ khụ!”
Tống Y Y phun ra một ngụm má//u, trừng mắt nhìn tôi: “Thả tôi về ngay! Anh Lục mà biết chắc chắn sẽ không tha cho cô đâu!”
“Bốp!”
Tôi đ//á mạnh một cú vào cằm cô ta, túm lấy dây kẽm sau lưng, lôi nửa người trên của cô ta lên:
“Tới lượt cô đe dọa tôi từ khi nào vậy?”
“Lúc đó, cô đã làm gì con mèo nhỏ của tôi hả? Làm thế này phải không?”
Dây kẽm lại cắm sâu thêm vào da thịt, cô ta đau đến mức nước mắt tuôn trào:
“Cô… cô mà còn như vậy… thì đừng mong tiếp tục tồn tại trong giới giải trí nữa!”
“Đồ ngu!”
Tôi thẳng tay quật người xuống đất:
“Treo lên cho tôi!”
Đám người bên cạnh lập tức lôi cô ta dậy, mó//c dây kẽm treo lên cây.
Giống hệt như con mèo nhỏ của tôi hôm đó.
Dưới tác dụng của trọng lực, Tống Y Y đau đớn hét lên thảm thiết.
Tôi bực bội cau mày:
“Bịt miệng lại cho tôi!”
Ngay lập tức, có người nhét một chiếc giẻ rách vào miệng cô ta.
Ngoài tiếng “ưm ưm”, chỉ còn nước mắt rơi lộp độp xuống đất.
Từ trong cốp xe, con mèo nhỏ của tôi được đưa đến trước mặt, nó đang nằm cuộn tròn trong lồng.
Nhìn hơi thở yếu ớt và đôi mắt nhắm nghiền của nó, suýt nữa thì tôi bật khóc.
…
Đây là món quà duy nhất mẹ để lại cho tôi.
Trước khi mất, bà nắm tay tôi, những vết chai sần dịu dàng xoa lên mu bàn tay tôi:
“Mèo con… là mẹ nhặt được dưới bệnh viện…”
“Nó đã hứa với mẹ… sau này sẽ thay mẹ ở bên con…”
“Nếu con nhớ mẹ… thì hãy nhìn mèo con…”
“Như vậy, chính là mẹ đang ở bên con rồi…”
Tôi ôm chặt lấy con mèo nhỏ. Cục bông mềm trong lòng dường như cảm nhận được tôi, nó cố gắng mở mắt ra, dụi dụi mặt tôi như đang nói: Đừng khóc.
“Đánh cho tôi!”
Tôi nghiến răng ken két: “Đán/h như cách cô ta đã đán/h mèo con của tôi ngày hôm đó!”
Đám người lập tức rút roi da, quất mạnh về phía Tống Y Y.
Nhưng ngay giây sau, một tiếng quát vang lên: “Dừng tay!”
Lục Kim Hành dẫn theo hơn chục người xông vào, đẩy hết người của tôi ra, lập tức thả người xuống.
Anh ta ôm chặt cô ta trong lòng, điên cuồng cắt đứt dây kẽm trên người, đôi tay run rẩy chạm lên vết thương, hung hăng trừng mắt nhìn tôi: “Cô điên rồi à! Cô ấy là con người sống sờ sờ đấy!”
Tôi ôm mèo nhỏ trong tay: “Chẳng lẽ mèo con của tôi không phải là một sinh mạng sao?”
“Nhưng nó chỉ là…”
“Lục Kim Hành!”
Tôi quát lớn, ôm mèo nhìn anh ta từ trên cao: “Anh quên lúc đầu anh đã cầu xin tôi thế nào rồi à?”
Anh ta sững lại.
Năm đó, vì chữa bệnh cho mẹ, anh ta một thân một mình bước vào giới giải trí.
Sau khi bị lừa sạch tiền, anh ta gặp tôi lúc ấy vừa quay xong phim.
Anh ta đói đến choáng váng, nhưng trên gương mặt không có chút tuyệt vọng, đôi mắt đào hoa vẫn sáng rực nhìn tôi: “Cô ơi, xin cô giúp tôi, tôi sẵn sàng dâng hết mọi thứ cho cô.”
Tôi để anh ta trở thành người đàn ông của mình.
Bao nhiêu năm qua, mỗi bước tiến của anh ta đều có sự nâng đỡ của tôi.
Anh ta nghiến răng cúi đầu: “Xin lỗi.”
Tống Y Y sững sờ.
Tôi ôm mèo nhỏ, xoay người: “Tôi có thể nâng anh lên, cũng có thể khiến anh rơi xuống.”
Vừa bước đi vài bước, sau lưng liền vang lên tiếng nghiến răng nghiến lợi của anh ta: “Cô Nguyễn, nay đã khác xưa rồi.”
Tôi khựng lại.