4
“Thịnh Vân Thâm, anh có thể ra dáng một tổng tài được không?!”
Tôi tức đến mức thái dương giật giật liên hồi:
“Anh bị thần kinh à? Tự livestream cái gì?”
“Còn hát ‘Tính em ác’ tặng tôi? Tôi ác chỗ nào?”
“Lúc trước vì sao chia tay, trong lòng anh không rõ à?”
Càng nghĩ càng điên tiết, tôi túm cổ áo hắn, gầm lên:
“Trả lời tôi!!!”
Thịnh Vân Thâm chu môi, phồng má, ấm ức thì thầm:
“Livestream... là để em chủ động đến tìm tôi mà...”
“Lầm bầm cái gì đấy?” Tôi rống lên, khiến hắn giật mình run cầm cập. “Nói to lên xem nào, đói à?”
“Lúc livestream khí thế đâu rồi?”
Hắn lập tức nắm tay tôi đặt lên bụng mình:
“Bóp bóp cơ bụng cho bớt giận nha~”
Nhắc đến cơ bụng tôi càng bực.
Trước đây chính tôi là người chủ động theo đuổi Thịnh Vân Thâm.
Hắn khác hẳn đám bạn trai trong giới tôi – không màu mè, không lạnh lùng ra vẻ, cũng không suốt ngày phát ngôn kiểu ‘tổng tài bá đạo’.
Hắn là kiểu ánh nắng rực rỡ, khuôn mặt khiến tim thiếu nữ đập loạn,
lúc còn học, hắn chính là ánh trăng sáng của bao người.
Tôi mãi không quên được hình ảnh hắn cầm bóng rổ, đứng trên sân, mỉm cười ngẩng đầu – ánh nắng chiếu xuống, gương mặt sạch sẽ tựa thanh xuân.
Hồi đó tôi theo đuổi hắn đến phát rồ – thư tình viết lia lịa, thả thính không thiếu một câu.
Đối thủ lớn nhất của tôi là hoa khôi khoa hội họa,
mái tóc đen búi nhẹ bằng cọ, váy trắng vương đầy màu vẽ.
Cô ta dịu dàng, yên tĩnh, hoàn toàn trái ngược với tôi – kiểu con gái sáng sủa, lanh lợi, tiểu thư từ đầu tới chân.
Cô ta thầm mến Thịnh Vân Thâm đến mức không dám tỏ tình, sợ mất luôn tình bạn.
Còn tôi thì theo nguyên tắc "đàn ông mà bị đeo dai thì cũng phải đổ", cứ mặt dày theo đuổi tới cùng.
Cuối cùng cũng cưa đổ được hắn, tôi mới phát hiện tại sao một người nhiều hoa theo đuổi như vậy vẫn độc thân:
Vì hắn là thằng thẳng đơ còn hơn thép nguyên chất.
Tôi đụng vào cơ bụng gợi cảm để quyến rũ hắn,
hắn lại tưởng tôi thật sự... chỉ thích nắn cơ bụng.
Thấy hắn mãi không mở mang đầu óc, tôi thẳng thắn đề nghị:
“Ngủ với nhau đi.”
Chắc hắn thấy tôi giận, nên một thời gian sau mới chủ động đặt phòng khách sạn.
Tôi hí hửng tưởng hắn đã khai sáng, mặc luôn bộ váy gợi cảm chuẩn bị đêm chiến.
Tới khách sạn, tôi suýt nghẹn chết:
Đặt phòng... hai giường đơn.
Vừa cằn nhằn, hắn vừa chỉ tay:
“Em ngủ bên phải, anh ngủ bên trái, anh quen nằm bên trái rồi.”
Xong nằm lên giường nói tiếp:
“Không hiểu sao cứ nhất quyết đòi ngủ chung, hôm nay anh còn định chơi game với Lục Diêu nữa cơ mà.”
Tôi tức đến run cả hàm:
“Vậy sau này anh đi mà sống với Lục Diêu đi!”
Kết quả?
Một giây sau... hắn ngủ khò.
Chưa kịp cởi giày, đã ngủ rồi.
Không trách nổi hoa khôi kia đeo mãi không đổ, kiểu người này đến yêu ai còn không nhận ra.
Tôi giận đến mức đập cửa bỏ đi.
Hắn tỉnh dậy gọi điện, còn trách tôi:
“Em đòi ngủ chung, sao lại đi về?”
Tôi vốn không phải người hay chửi tục, nhưng lúc đó thật sự nhịn không nổi:
“Ngủ ông nội anh!”
“Tô Uyển, em càng ngày càng vô lý đấy.”
“Ông nội tôi đang ở nước ngoài, già rồi, gọi về sao nổi? Em đổi yêu cầu khác đi.”
“Cút!” – tôi gào lên như người mất kiểm soát.
“Cút ông nội anh, đồ não chó!”
Nhiều lần tôi định chia tay,
nhưng cứ nhìn gương mặt đẹp trai đến mức trời đất phẫn nộ của hắn, tôi lại nuốt ngược lời vào bụng.
Tôi tự nhủ:
Đẹp trai thế này, sai ở đâu chứ?
Chỉ là chưa thông suốt thôi, thẳng quá thôi, dạy dỗ từ từ là được.
Vậy là tôi nhẫn nhịn suốt hai năm, chưa từng động tay đánh hắn.
5
Cho đến ngày chụp ảnh tốt nghiệp.
Ra cửa vội quá quên mang son, tôi nhờ hắn đi mua.
Biết hắn ngơ ngác, tôi gửi hẳn hãng + mã màu, dặn dò rõ ràng.
Kết quả?
Hắn mua về một cây son hồng Barbie... dọa người.
Thật ra mua nhầm son chẳng đáng để nổi giận,
nhưng sau từng ấy năm kìm nén, nó giống như giọt nước tràn ly.
Tôi cố gắng nhịn để chụp xong ảnh tốt nghiệp, rồi kéo hắn về căn hộ của tôi.
Vừa khóa cửa xong, tôi lao vào... đấm hắn một trận.