Tại buổi tiệc tất niên của công ty, dưới ánh đèn flash nháy liên tục và hàng loạt ống kính từ phóng viên các tòa soạn lớn, sếp tôi đích thân trao cho tôi một “chiếc bánh ú vàng ròng” nặng đúng nửa ký, như một phần thưởng cao quý vì đã giúp công ty xoay chuyển cục diện.
Sếp cười rạng rỡ, tôi cũng nở nụ cười duyên dáng.
Ngay lúc mọi người đang vỗ tay chúc mừng, tôi “vô tình” tay trượt một cái, chiếc bánh ú ấy rơi thẳng xuống sàn.
“Cạch!”
Một góc bánh vỡ ra, lộ rõ lớp bên trong xám xịt như tro bụi.
Tôi giật mình, vội đưa tay che miệng, nhưng giọng nói vẫn đủ vang để cả hội trường im bặt nghe thấy:
“Sếp ơi… sao bên trong cái bánh vàng này lại là màu xám thế?”
Không khí náo nhiệt phút chốc khựng lại, yên ắng đến đáng sợ.
Một giây sau, đèn flash lóe lên liên tục, những tiếng thì thầm bắt đầu lan ra như sóng ngầm…
1.
Cả sảnh tiệc như bị đóng băng trong một giây ngắn ngủi.
Ngay sau đó là một khoảng lặng chết chóc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc “bánh ú vàng” bị vỡ một góc nằm chỏng chơ dưới đất.
Ánh đèn flash nháy loạn, chớp sáng từng đợt như bầy kền kền đánh hơi thấy mùi máu, kèm theo tiếng “tách tách” vang lên đầy hăm hở.
Phóng viên như sôi trào, micro, máy quay lập tức đồng loạt chuyển hướng, toàn bộ nhắm thẳng vào tôi và người đang đứng cạnh – sếp tôi, Trương Hạo Thiên.
“Giám đốc Trương, xin hỏi bánh ú này thực sự làm bằng vàng nguyên khối sao?”
“Cô Lâm, cô thấy thế nào về phần thưởng này?”
“Chất liệu xám bên trong là gì vậy? Có phải lỗi quy trình không? Hay là… hàng giả?”
Câu hỏi như mưa đá dồn dập trút xuống – sắc bén, nhanh, và không nể mặt.
Sắc mặt Trương Hạo Thiên thay đổi rõ rệt – từ đỏ thành tím, rồi chuyển sang xanh lét.
Huyệt thái dương anh ta giật giật, nụ cười kinh doanh giả tạo trên mặt cũng sụp đổ theo từng nhịp giật ấy, vỡ vụn thành những mảnh sương lạnh như băng.
“Yên lặng! Mọi người giữ trật tự!”
Anh ta nghiến răng gắt với quản lý truyền thông bên cạnh, giọng nghèn nghẹn như thể đang cố ghìm một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Quản lý PR mặt tái mét, đầm đìa mồ hôi, cố gắng chen lên để kiểm soát tình hình. Nhưng hàng rào dày đặc từ giới truyền thông khiến anh ta hoàn toàn bất lực.
Tôi sẽ không để họ có cơ hội xoay chuyển cục diện.
Tôi cúi xuống, giữa ánh nhìn sững sờ của tất cả mọi người, nhặt chiếc bánh ú nặng trịch ấy lên.
Tôi nâng nó bằng cả hai tay, như thể đang nâng niu một báu vật hiếm có khó tìm.
Ngón tay tôi nhẹ nhàng lướt qua lớp lõi xám xịt, thô ráp của nó, sau đó ngẩng đầu lên – nhìn thẳng vào Trương Hạo Thiên bằng ánh mắt hồn nhiên đến mức… ngờ nghệch.
Một ánh mắt mà chỉ người hoàn toàn “không biết gì” mới có thể nhìn ai đó như thế.
“Sếp ơi, anh nhìn nè, nó… vỡ thật rồi.”
Tôi nói, giọng mang theo chút ngơ ngác và tủi thân vừa đủ – giống như một đứa trẻ lỡ tay làm hỏng món đồ chơi mình yêu thích.
“Đây là phần thưởng công ty tặng cho em mà, giờ bị hỏng rồi… biết làm sao đây?”
Khóe mắt Trương Hạo Thiên giật lên từng hồi, ánh mắt nhìn tôi như muốn lột da rút xương. Sắc bén, độc địa, lạnh như lưỡi dao tẩm độc.
Nhưng… anh ta không thể làm gì.
Trước bao nhiêu ống kính đang chĩa tới, anh ta buộc phải duy trì hình tượng “người sếp hiền hòa, độ lượng”.
Anh ta hít sâu một hơi, gồng mình nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Tiểu Lâm, em đừng lo.”
“Cái này… cái này không phải vàng nguyên chất đâu, nó là hợp kim theo kỹ thuật đặc biệt, mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn giá trị vật chất.”
Anh ta bắt đầu chống chế, cố vớt vát thể diện bằng cách biến cả sự việc thành một… hiểu lầm không đáng có.
“Chỉ tại em bất cẩn thôi, món đồ quý thế sao lại cầm không chắc chứ?”
Câu cuối cùng — cú xoay ngược tình thế, đổ hết trách nhiệm về phía tôi.
Một vài nhân viên kỳ cựu đứng quanh bắt đầu phụ họa, tạo thành một vòng vây hỗ trợ sếp:
“Ừ đúng đó, quan trọng là tấm lòng của giám đốc.”
“Chỉ là một phần thưởng thôi mà, đừng làm quá ảnh hưởng không khí chung.”
Tôi nghe xong, chỉ cười nhạt. Đám người này — đúng là một lũ chuyên đóng vai “giàn đồng ca”.
Hợp kim kỹ thuật đặc biệt?
Làm quá?
Tốt lắm.
Tôi chớp mắt, đôi mắt sau cặp kính khẽ liếc một vòng qua những phóng viên đang hừng hực khí thế, gương mặt họ sáng rỡ như vừa săn được tin độc quyền.
“À… ra là hợp kim à? Em cứ tưởng là vàng nguyên chất cơ đấy.”
Tôi mỉm cười, vẻ mặt như vừa được khai sáng, ánh mắt long lanh như trẻ con được giải thích chuyện người lớn.
Rồi tôi nghiêng đầu, nụ cười càng thêm tươi rói:
“Thế thì… một món quà mang ý nghĩa lớn lao như vậy, chắc em không dám giữ một mình đâu…”
“Hay là thế này đi, sếp nhé.”
Tôi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói đầy chân thành và trong trẻo như nước suối:
“Em xin phép được thay mặt công ty, trao phần thưởng đặc biệt này cho một tổ chức từ thiện – để gửi chút tấm lòng đến các em nhỏ vùng cao còn khó khăn.”
“May mà hôm nay có đông đủ bạn bè phóng viên ở đây, có thể làm chứng cho tấm lòng của chúng ta.”