Tuy rằng Trần Minh bận rộn nhưng dường như ngày nào anh cũng có một khoảng thời gian riêng tư cố định.
Lần trước tôi và anh gọi điện thoại bàn công chuyện, mới nói được một nửa thì anh bảo cúp là cúp ngay lập tức.
Sau này tôi mới nghe thư ký của anh tiết lộ rằng:
Anh có nuôi một chú chó, mà tính khí cái con chó đó lại cực kỳ cá tính, chỉ chịu để cho một mình anh dắt đi dạo thôi.
Suốt bấy lâu nay tôi cứ đinh ninh rằng đó chỉ là một cái cớ thoái thác, lấp l**m cho qua chuyện.
Mãi cho đến tận ngày hôm nay, khi tôi vừa bước chân ra khỏi trung tâm thử nghiệm của Cyber và nhìn thấy chiếc xe của Trần Minh đang đỗ ngay bên ngoài cửa lớn.
Cùng lúc đó, trên ứng dụng WeChat cũng nhảy ra tin nhắn của anh:
[Lên xe đi.]
Tôi thong thả rảo bước tiến lại gần, vừa bóc vỏ cây kẹo m*t vừa kéo cửa xe ngồi vào ghế phụ.
Thế nhưng, tôi vừa mới đặt mông xuống, còn chưa kịp ngồi cho vững vàng thì ngay giây tiếp theo, một cục bông xù lông lá thò đầu lên với vận tốc ánh sáng từ hàng ghế sau, cực kỳ ngang ngược "oàm" một tiếng đớp trọn cây kẹo m*t trên tay tôi.
Hóa ra lại là một chú chó vàng lớn có bộ lông mượt mà, bóng bẩy!
Tôi hoảng hồn hét toáng lên:
"Á á á!"
Trong khi đó, Trần Minh lại phô diễn một sự chuyên nghiệp chuẩn mực của một con sen chính hiệu:
Anh nhanh chóng rướn người lên, chẳng biết bằng cách nào mà móc ra được một chiếc dép tông, thuần thục gõ gõ mấy cái vào đầu chó rồi luồn tay vào miệng nó lôi cây kẹo m*t trong suốt, long lanh ra ngoài.
Sau một hồi vật lộn xử lý, anh thở hổn hển bảo:
"Nè, trả cho em."
Tôi nhìn cây kẹo dính đầy nước dãi chó rồi lại nhìn sang cái con vật đang rên ư ử đầy vẻ ấm ức ở ghế sau, chỉ biết dở khóc dở cười:
"Hay là... hay là thôi, cứ cho nó luôn đi!"
Tôi vừa dứt lời một cái, con chó kia giống hệt như hiểu được tiếng người, ngay lập tức lại phóng vọt lên, ngoạm một miếng nuốt tọt cây kẹo vào trong họng.
Trần Minh giơ cao bàn tay định bụng sẽ cho nó một bài học để răn đe, thế nhưng con chó lại tỏ ra tỉnh bơ, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của ông chủ.
Khung cảnh lúc ấy phải nói là vô cùng hài hước.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, tôi ngồi im thin thít ở hàng ghế trước.
Được một lúc, thấy phía sau không còn tiếng động gì nữa, tôi bèn liếc mắt nhìn vào gương chiếu hậu, ai ngờ lại phát hiện cái con chó vàng lớn ở hàng ghế sau đang ngậm cây kẹo m*t, nghẹo cái đầu chó sang một bên mà chăm chú nhìn tôi.
Đúng là một phen mở mang tầm mắt, chuyện lạ đời chưa từng thấy.
Chó mà cũng biết ăn kẹo m*t cơ đấy!
Đúng lúc này Trần Minh lên tiếng phá vỡ bầu không khí:
"Tối nay anh có hẹn thêm cả Dương Nho nữa, chúng ta cùng qua chỗ anh tụ tập một bữa, sẵn tiện bàn bạc luôn về tiến độ của vụ án."
Tôi nghe vậy thì không khỏi có chút bất ngờ, bởi vì suốt bao nhiêu năm qua, ngoại trừ buổi họp lớp vào năm ngoái ra thì hai chúng tôi chưa từng gặp gỡ riêng tư ở ngoài đời bao giờ.
Đã vậy anh còn rủ thêm cả Dương Nho đi cùng, xem ra việc công vẫn được đặt nặng hơn việc tư rồi.
Tôi khẽ gật đầu, cố tìm một chủ đề để phá tan sự ngượng ngùng:
"Chú chó này... là anh nuôi đấy à?"
Trần Minh khẽ gật đầu xác nhận.
Thế nhưng trong ký ức của tôi, rõ ràng anh ấy là một người cực kỳ sợ chó cơ mà.
Ở kiếp trước khi hai đứa còn sống chung với nhau tại nước ngoài, tôi cảm thấy những chuỗi ngày trôi qua có phần tẻ nhạt nên cứ nằng nặc đòi nuôi một chú chó để bầu bạn cho đỡ buồn.
Vậy mà lần nào bước chân vào cửa hàng thú cưng xong đi ra, mặt mũi anh cũng như không còn một giọt máu, sợ hãi đến mức muốn tè cả ra quần.
Vì lẽ đó nên tâm nguyện nuôi thú cưng của tôi mãi vẫn không thể thực hiện được.
Tuy nhiên con người ta ai rồi cũng sẽ thay đổi theo thời gian, điều này tôi hoàn toàn có thể thấu hiểu được.
Thế nhưng điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi chính là: Tại sao anh lại đi nuôi một chú chó cỏ bình thường không thể bình thường hơn được nữa.
Theo lẽ thường mà nói, với vị thế và khối tài sản của anh ở thời điểm hiện tại, nếu muốn nuôi thú cưng thì loại giống chó quý hiếm, đắt đỏ nào mà anh chẳng thể sở hữu?
Dù có chọn thế nào thì cũng đâu đến lượt một con chó thuộc giống chó cỏ thuần túy, mộc mạc như thế này chứ?
Tôi thuận miệng hỏi một câu: