6
So với việc sau này bị lộ là lừa gạt yêu đương qua mạng, bị hội nhà giàu hợp sức “trả thù”, vừa mất việc vừa mất mặt, còn bị cả ngành đóng băng, chi bằng giờ chấm dứt sớm, đỡ tốn nước mắt.
Tôi vào được công ty này không dễ, tôi trân trọng lắm!
Đám con nhà giàu đó thiếu gì bạn gái.
Tôi với Phó Viêm chia tay, chắc anh cũng chẳng để tâm mấy.
Coi như từng có một mối tình vui vẻ thôi.
Nhưng... mấy người quen sống sung sướng từ nhỏ ấy, làm sao chịu nổi cảm giác bị người ta lừa chứ!
Mặc dù, tôi thật sự không cố ý đâu...
Cô gái nhỏ mê "trừu tượng học" từ bé, hôm nay lặng lẽ vỡ vụn trong lòng.
...
Tôi suy nghĩ mấy hôm, bắt đầu cố tình gây sự với Phó Viêm.
Rồi dần dần, chuyển sang làm mình làm mẩy.
Phó Viêm lúc đầu vẫn dịu dàng dỗ dành tôi.
Cuối cùng, anh cũng cảm thấy mệt mỏi.
“Bảo bối, dạo này em gặp chuyện gì à?”
“Anh cảm thấy tâm trạng em không ổn. Có gì thì cứ nói với anh mà. (ôm một cái)”
Mắt tôi sáng rực lên.
Thời cơ đến rồi!
“Anh nói em thất thường?” – tôi bùng nổ – “Ý anh là gì?!”
Phó Viêm: “???”
Tôi: “Được rồi, em hiểu rồi. Hóa ra là anh chán rồi.”
“Vậy thì thôi, chia tay đi.”
Dứt lời.
Tôi thực hiện combo một phát: block – xóa liên hệ – gỡ thẻ liên kết – xóa sạch.
Sau khi xử lý xong “quả bom hẹn hò” này, tôi ngồi lặng trong căn phòng trống mà buồn không để đâu cho hết.
Hu hu hu… Đáng ghét thật, sao Phó Viêm không thể nghèo một chút được à!?
Anh ấy tốt tính, hiền lành, lại đẹp trai... Tôi thật sự rất thích anh ấy mà!
Nghĩ kỹ lại, thôi thì cũng đành.
Một người có tính cách tốt như thế, chắc cũng nhờ được nuôi dưỡng trong môi trường ưu việt.
7
Sau khi chia tay, tôi uể oải hẳn đi.
Tiểu Dương nhìn ra ngay:
“Giản Nhiên, sao vậy?”
Tôi thở dài: “Chia tay rồi…”
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi một lúc, rồi lặng lẽ vỗ vai tôi.
Tôi vừa cầm hồ sơ định quay về làm việc, tổ trưởng bỗng gọi:
“Tiểu Giản à, tôi thấy em cũng rảnh rỗi, xuống dưới lấy giúp tôi ly cà phê đi.”
Tôi đảo mắt.
Lại nữa! Lại cái kiểu này!
Phòng này chỉ tôi và Tiểu Dương không có quan hệ gì, dễ bắt nạt, nên sếp cứ nhằm vào bọn tôi.
Tiểu Dương nhìn tôi tâm trạng kém:
“Để mình đi cho.”
“Tôi đi.”
Tôi lắc lư đứng dậy: “Đang muốn ra ngoài hít thở.”
...
Tôi lơ ngơ xuống quầy lễ tân lấy cà phê.
Trên đường quay lại, cửa thang máy riêng bật mở – Trình Khiêm và đám người bước ra.
Tôi vội vàng tránh sang một bên.
“Trình tổng!”
Ai đó hớt hải chạy theo, không để ý thấy tôi đứng sát tường, va mạnh vào vai tôi – cà phê trong tay tôi hắt hết lên người anh ta.
Cả hành lang im phăng phắc.
Tôi nhận ra người bị đổ là Trương Kha – trưởng phòng Marketing.
“Giản Nhiên!” – anh ta tức giận hét lên – “Cô làm cái trò gì vậy hả?!”
Trình Khiêm lạnh lùng liếc qua.
“Là anh đụng cô ấy trước.”
Trương Kha nghẹn họng, im re.
Ánh mắt Trình Khiêm rơi xuống vết bẩn loang lổ trên áo vest, lộ rõ vẻ ghét bỏ.
“Về thay bộ đồ khác đi.”
Trương Kha lập tức gật đầu:
“Vậy lát nữa tôi...”
“Chiều nay phải sang Đỉnh Viêm bàn hợp tác, thời gian gấp, tôi không rảnh chờ anh thay đồ.”
Ánh mắt Trình Khiêm chợt chuyển hướng, dừng lại trên bảng tên của tôi.
“Phòng Marketing, Giản Nhiên.”
Anh tùy ý chỉ một cái:
“Cô đi cùng chúng tôi một chuyến, chỉ để ghi chép lại thôi.”
“Cô để lại ấn tượng với tôi nhờ bản đề án lần trước, năng lực không tệ.”
Hai chữ “Đỉnh Viêm” còn đang quay vòng trong đầu tôi thì người đã bị lùa lên xe.
8
Công ty Đỉnh Viêm không gần, xe chạy bốn mươi phút.
Tôi cũng ngơ ngác bốn mươi phút.
Chị gái ngồi cạnh chắc nhìn ra tôi không yên lòng, nhỏ giọng trấn an:
“Đừng lo quá, Tổng giám đốc Trình và Chủ tịch Phó của Đỉnh Viêm là bạn thân. Lần này hợp tác là chuyện chắc như đinh đóng cột, chỉ làm thủ tục thôi…”
Ừ, chỉ làm thủ tục.
Tôi đứng sau cả đám người cũng chỉ là phông nền.
Chẳng ai chú ý đến tôi đâu!
Tôi tự an ủi nửa ngày, trái tim đang đập thình thịch mới chịu bình ổn trở lại.
Đến cổng tòa nhà công ty Đỉnh Viêm, Trình Khiêm nhận được một cuộc điện thoại.
Anh ra hiệu mọi người tạm chờ, rồi bước vài bước sang chỗ khác…
Tiếc là, tôi có đôi tai rất thính.
Tiếng anh nói lọt vào tai tôi không sót chữ nào.
“Dạo này tâm trạng cậu ta không tốt…”
“Gặp phải kẻ lừa đảo…”
“Không rõ nữa, nghe nói bị lừa mấy chục ngàn, tôi tính khuyên cậu ta báo công an…”