14
Hắn giải thích, lý do hành động lớn đến thế, là bởi vì ảnh vệ chặn được một mật tín do Lục Hựu Chi gửi đến.
Phong thư ấy hắn đọc đi đọc lại rất nhiều lần, đến mức bìa thư bị gấp đến sờn mép.
“Thấy thư như gặp người. Tự tay đưa nàng đến bên hắn là chuyện ta hối hận nhất trong đời. Sau khi nàng đi, ta thường đến sân viện nơi nàng từng ở để ngắm cảnh nhớ người...”
“Sớm muộn gì thân phận nàng cũng bị lộ, ở cạnh hắn không phải kế lâu dài. Ta không thể để nàng mãi trong hiểm cảnh. Canh ba đêm mai, gặp nhau ở cửa Đông, ta sẽ đưa nàng đi.”Đúng lúc thời điểm ta lẻn ra ngoài kiếm đồ ăn, lại trùng khớp hoàn toàn với thời gian ghi trong thư.
Kỳ Tiêu tưởng ta thông đồng với Lục Hựu Chi bỏ trốn, liền dẫn người đi truy bắt.
Từ đó mới tạo ra màn hiểu lầm dở khóc dở cười này.
“Vậy nên, hoàng đế anh minh thần võ như ngài…”
Ta chống nạnh, chân thành hỏi:
“Ngài đã lấy được mật tín rồi, thì làm sao ta biết có chuyện tư thông mà đi trốn chứ?”
“…”
Không khí bỗng chốc yên lặng.
Kỳ Tiêu đỡ trán.
“Là lỗi của trẫm, nhất thời bị cơn giận làm mờ lý trí.”
Xem ra người thông minh đến đâu, một khi đã ghen lên thì đầu óc cũng chẳng thông nổi.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn: “Ngài ghen à?”
Hắn cứng miệng: “Trẫm bình thường.”
Ta rất chắc chắn: “Ngài ghen thật rồi.”
“Trẫm thật sự không có!”
Mặt hắn đỏ bừng lan đến đến tận mang tai, cãi không lại bèn quay đầu bỏ đi.
Bước chân nhanh như gió, ba bước gộp thành hai, cứ thế phóng vút đi.
Vui thật đấy.
Ta tung tăng chạy theo sau:
“Kỳ Tiêu, đợi thiếp với nào”
Hắn ngoảnh đầu lại dọa ta:
“Dám gọi thẳng tên trẫm, cẩn thận trẫm trị nàng tội bất kính đấy.”
Miệng thì nói vậy, nhưng chân đã chậm lại rõ ràng.
Ta nhảy cẫng lên ôm hắn một cái.
“Ngài không nỡ phạt thiếp đâu! Kỳ Tiêu, Kỳ Tiêu, Kỳ Tiêu…”
Cứ thế đùa giỡn suốt đường về tẩm cung.
Cửa vừa đóng lại, hắn như biến thành người khác, ôm ta lên giường, ngẩng đầu nhìn ta từ dưới lên.
Trong mắt mang theo vài phần khát vọng.
“Vừa nãy có ảnh vệ theo sau… trẫm làm gì cũng không tiện. Bây giờ thì được rồi. Tiểu Ngư, gọi thêm một tiếng nữa đi.”
Ta chớp mắt.
“Bệ hạ.”
“Không phải cái này…”
Hắn tha thiết nhìn ta:
“Làm ơn… thêm một tiếng nữa thôi.”
Ta cười khúc khích: “Như thế là đại bất kính đó!”
Kỳ Tiêu lập tức bị phản đòn, im bặt, cúi đầu không nói. Y như một chú cún con bị nhốt ngoài cửa, cụp tai, ấm ức không nói nên lời.
Ta bỗng muốn trêu hắn thêm chút nữa.
Đã nghe được tiếng lòng ta, thì ta chơi trò ú tim với hắn cũng đâu có sao.
Ta nói thầm trong lòng.
[Bệ hạ?]
Hắn xoay người, đưa lưng về phía ta.
[Kỳ Tiêu?]
Không phản ứng.
[Thật sự giận rồi à?]
[Không thèm để ý đến thiếp nữa hả?]
Được thôi.
[Phu quân?]
[Ca ca~?]
“Nàng!”
Hắn đột ngột quay lại, mất một lúc mới nghiến răng nghiến lợi nói được thành lời:
“Nàng đúng là ỷ vào việc trẫm thích nàng mà làm càn!”
“Nàng… thật vô lý hết mức!”
Thấy chưa, nắm được tâm tư hắn dễ như trở bàn tay. Dễ như trở bàn tay ấy!
15
Ba ngày sau khi đoàn sứ thần rời đi, Kỳ Tiêu đột nhiên bảo có một bất ngờ dành cho ta.
“Gì cơ?”
“Là chuyện gì vậy?”