1
Ta quỳ ngoài cửa tẩm cung của Hoàng đế, cùng một đám cung phi xếp hàng chờ bạo quân triệu hạnh.
Từ Chiêu nghi, con gái của Từ thượng thư bộ Hộ, vừa được khiêng vào chưa đến nửa nén hương, đã lệ rơi như mưa bị người ta khiêng ra ngoài.
Không ai dám bàn tán nàng vì sao mạo phạm thiên nhan, bởi bạo quân hỉ nộ vô thường, chỉ cần một ánh nhìn không vừa ý cũng đủ lấy mạng người.
Đứng trước ta là Tống Tiệp dư, con gái của Thượng thư bộ Binh, sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ, lập tức bị thái giám kéo đi thật nhanh.
Ngoài điện tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe rõ, không ai dám thở mạnh. Ta không nhịn được, âm thầm mắng trong lòng:【Quả nhiên là bạo quân. Đến cả cách lâm hạnh phi tử cũng biến thái như vậy, chẳng trách đoản mệnh.】
Cửa tẩm điện đột nhiên mở ra, một thân ảnh khoác long bào màu minh hoàng sải bước ra ngoài, ánh mắt quét một vòng khắp nơi.
“Vừa rồi là ai nói chuyện?”
Cung nữ, thái giám hoảng sợ quỳ rạp xuống đất.
Tổng quản thái giám đánh bạo đáp lời:“Bẩm Hoàng thượng, vừa rồi không có ai nói chuyện cả.”
Ta lặng lẽ oán thầm:【C/ẩ/u hoàng đế, tuổi còn trẻ mà tai đã không thính. Rõ ràng nơi này yên tĩnh như tờ.】
Bạo quân sải bước xuống bậc, thân hình cao lớn đứng ngược sáng trước mặt ta.
Ta chỉ dám nhìn chằm chằm mũi giày trắng muốt của hắn, không dám ngẩng đầu. Một bàn tay gầy gò bỗng nắm lấy cằm ta, ép ta phải ngẩng mặt lên.
Cũng chính lúc đó, lần đầu tiên, ta được nhìn rõ dung mạo của bạo quân Tiêu Minh Dạ ở khoảng cách gần đến vậy.
Dưới áp lực sắc bén ấy, hiện ra trước mắt ta là một gương mặt rực rỡ như xuân hoa, cùng đôi mắt sáng tựa tinh thần.
【Trời đất ơi, bạo quân này còn đẹp hơn Ngô vương nhiều!】【Thiên hạ đều nói Ngô vương tuấn mỹ vô song, rõ ràng bạo quân mới là đệ nhất mỹ nam mới phải!】
Tiêu Minh Dạ nhìn chằm chằm vào đôi môi khép chặt của ta, không nói lời nào, rồi đột nhiên bật cười.
“Ngươi là nữ nhi nhà nào?”
Không biết vì sao lại lọt vào mắt bạo quân, ta ngoan ngoãn đáp:“Thần th/i/ếp là Cố Chiêu Chiêu, nữ nhi của Cố thừa tướng.”
Tiêu Minh Dạ trầm ngâm một lát rồi nói:“Ngươi theo trẫm vào trong, đêm nay lưu lại hầu tẩm.”
Ta nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần nghi hoặc.
Nghe nói kiếp trước đích nữ giả Cố Uyển Ninh phải ca múa đủ đường mới được bạo quân để mắt tới. Kiếp này ta còn chưa kịp biểu diễn gì cả.
Hay là mục tiêu của bạo quân vốn dĩ chính là nữ nhi của lão phụ thân cặn bã Cố thừa tướng kia?