Điều chúng ta cần không phải lợi nhuận nhất thời, mà là hợp tác ổn định và lâu dài.”
“Dùng một đơn hàng ngắn hạn để phủ định một đối tác chiến lược – đó mới thật sự là thiếu tầm nhìn đại cục.”
Lý tổng lạnh giọng:
“Lâm tổng, tôi thừa nhận cô có năng lực, nhưng còn quá non, cần rèn thêm.”
“Tôi đề nghị khôi phục chức Tổng giám đốc của Hoài Xuyên.
Cô tiếp tục làm giám đốc như trước.”
Tôi đứng dậy:
“Tôi phản đối! Trong suốt thời gian làm việc, tôi chưa từng mắc lỗi. Tại sao phải nhường chỗ cho người từng gây họa?”
“Vì tôi là cổ đông lớn nhất!” – Lý tổng cũng đứng lên, đập bàn.
“Nếu cô không chấp nhận, có thể tự nghỉ việc, công ty sẽ bồi thường theo luật!”
“Còn hợp đồng Hồng Khiết của cô—”
Ông ta nhấc tập giấy hợp đồng tôi vừa mang về, ném sang một bên.
“Chưa có dấu công ty, không có hiệu lực!”
Ông nhìn sang Phó Hoài Xuyên, giọng dứt khoát:
“Từ mai, toàn bộ dây chuyền ưu tiên sản xuất đơn hàng ‘Peach Girl’.
Hoài Xuyên, cậu chịu trách nhiệm đốc thúc tiến độ.”
“Còn chuyện với Hồng Khiết—” ánh mắt lạnh lùng lia sang tôi—
“Cô tự đi mà giải thích.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Tôi nhìn bản hợp đồng bị quăng trên bàn,
rồi nhìn Phó Hoài Xuyên với vẻ đắc ý cùng Lý tổng lạnh lùng không cảm xúc.
“Được thôi,” tôi nói khẽ.
Rồi cầm bản hợp đồng ấy, bước ra khỏi phòng.
19
Vừa ra khỏi phòng họp, Tô Hà đã đợi sẵn:
“Lâm tổng, phụ nữ mà cố quá thì thiệt thân thôi. Cuối cùng chẳng phải vẫn phải có đàn ông đứng ra dọn dẹp à?”
Tôi không đáp, chỉ đi thẳng về phòng làm việc.
Phó Hoài Xuyên đuổi theo, chặn tôi ở hành lang.
“Giao Giao, đừng bướng nữa.”
Anh ta cau mày, giọng mang chút khẩn thiết:
“Ở lại đi, vị trí giám đốc vẫn là của em. Anh biết em vất vả vì dự án Hồng Khiết,
anh sẽ xin Lý tổng nói giúp, đừng làm khó em.”
Tôi khẽ cười:
“Anh nghĩ tôi cần anh cầu xin giúp à?”
“Một công ty sống nhờ người tiêu dùng nữ,
vậy mà từ chủ tịch đến tổng giám đốc đều coi thường phụ nữ trong thâm tâm—”
“Anh nói xem, chỗ như vậy, tôi còn muốn ở thêm giây nào sao?”
Tôi ôm hộp đồ của mình, lướt ngang qua anh ta:
“Cái ghế giám đốc đó, giữ lại mà tự thưởng cho nhau đi.”
“Tôi — không thèm.”
20
Rời khỏi công ty,
tôi đến thẳng sân bay, bay tới trụ sở Hồng Khiết.
Trong văn phòng của Triệu tổng,
tôi đặt bản hợp đồng chưa có hiệu lực lên bàn:
“Triệu tổng, tôi xin lỗi.
Vì lý do cá nhân, tôi đã rời công ty cũ, nên hợp đồng này không thể tiếp tục thực hiện.
Đây là sơ suất của tôi, tôi thành thật xin lỗi.”
Triệu tổng tựa lưng ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, vẻ không mấy ngạc nhiên:
“Lâm tổng, ngồi đi.”
“Cô đến đúng lúc đấy.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt thẳng thắn mà sắc bén:
“Thực ra, tập đoàn chúng tôi vừa thu mua một công ty ở hạ nguồn,
đang có kế hoạch mở rộng sản xuất lên thượng nguồn.”
“Chúng tôi không thiếu nhà cung ứng,
mà thiếu người hiểu sản phẩm, có bản lĩnh, biết biến kế hoạch thành hiện thực.”
Ông đan hai tay, người hơi nghiêng về phía trước:
“Thế nào? Có hứng thú qua đây không?”
“Chức vụ tổng giám đốc công ty con tôi để trống cho cô.
Dây chuyền mới – cô xây dựng.”
“Những gì cô chưa làm được ở công ty cũ, hãy làm cho xong ở đây.”
Tôi nhìn bàn tay ông chìa ra, không nắm ngay.
“Dây chuyền mới – tiêu chuẩn do tôi đặt,
tập đoàn không được can thiệp vào vận hành cụ thể.”
“Không vấn đề.”
“Cho tôi ba tháng.
Tôi sẽ mang đến một dây chuyền chuẩn mực của ngành,
và lô hàng đầu tiên sai số bằng 0.”
Triệu tổng bật cười, lần này là nụ cười thật sự:
“Đó chính là điều tôi muốn nghe.”
Tôi bắt tay ông thật chắc.
Khi bước ra khỏi tòa nhà Hồng Khiết, hoàng hôn vừa buông.
Ánh chiều chiếu lên mặt kính, tôi biết –
một chương mới, đã bắt đầu.
21
Ba tháng kế tiếp, tôi gần như ăn ngủ trong xưởng và phòng thí nghiệm.
Cùng đội ngũ cốt lõi đã theo tôi rời đi,
từng khâu – từ điều chỉnh máy móc đến kiểm tra nguyên liệu – đều được kiểm soát đến từng milimét.
Tôi không làm “hàng đạt”,
tôi làm chuẩn mực của ngành.
Trong khoảng thời gian đó,
Phó Hoài Xuyên tìm tôi vô số lần –
gọi điện, nhắn tin, thậm chí nhờ bạn chung chuyển lời.
Những tin nhắn anh gửi cho tôi, không ngoài mấy dòng quen thuộc:
hối hận, hoài niệm, mong tôi quay về.
Anh nói người anh yêu nhất từ đầu đến cuối vẫn là tôi,
với Tô Hà chỉ là thương hại.
Tôi nhìn màn hình ngập tràn những lời sám hối ấy,
trong lòng không gợn sóng — thậm chí còn thấy buồn cười.
22
Ba tháng sau.
Lô băng vệ sinh đầu tiên do chúng tôi sản xuất lặng lẽ lên kệ.
Ban đầu, thị trường không có phản ứng gì đặc biệt.