17
Thịnh Dương đúng là tin tức chậm như rùa.
Mãi đến ngày thứ ba sau khi Cố Hoài xuất ngoại, hắn mới nhắn tin rủ tôi gặp mặt.
Tôi không do dự gì — lập tức đồng ý.
Tôi chọn địa điểm là một quán cà phê gần bệnh viện.
“Anh hẹn gặp riêng tôi, bạch nguyệt quang của anh không ghen à?”
Thịnh Dương đang cúi đầu liền ngẩng lên, lập tức bày ra vẻ bảo vệ người mình yêu:
“Em đừng thế, An An thật lòng muốn làm bạn với em.”
Câu đó chính hắn nói ra còn thấy không lọt tai, bảo sao tôi phải tin?
Một “chị em tốt” từng muốn lấy mạng tôi, ai dám chơi thân?
Nhưng... tôi không được để lộ.
Tôi giả vờ bất ngờ, sau đó mỉm cười tỏ vẻ vui vẻ:
“Thật sao? Vậy cho cô ấy một cơ hội. Cô ấy đâu rồi?”
Hắn không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy, ánh mắt khẽ xẹt qua một tia khó xử.
“Cô ấy... đang ở bệnh viện, nếu em muốn—”
Tôi không cho hắn cơ hội nói hết, lập tức xách túi đứng lên, vẻ mặt đầy nôn nóng:
“Bệnh viện gần đây mà, vậy tôi đi thăm cô ấy luôn nhé!”
“Được.”
18
Thịnh Dương đưa tôi đến bệnh viện. Nhìn thái độ của hắn... rõ ràng là đang chột dạ.
Hắn chột dạ, không dám nhìn thẳng vào tôi, nói câu nào cũng tránh ánh mắt tôi.
Tôi giả vờ cảnh giác, bước chậm lại, chỉ về phía phòng phẫu thuật phía trước:
“Không phải kia là phòng mổ sao? Anh dẫn tôi tới đây làm gì?”
Thịnh Dương đi phía trước, quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ sắc mặt hắn. Chỉ thấy hắn đẩy cửa phòng phẫu thuật ra.
“Cô ấy ở trong đó.”
Tôi gật đầu:
“Ồ ồ.”
Rồi ngoan ngoãn đi theo sau hắn bước vào phòng.
Nhưng khi bước vào, thấy căn phòng trống trơn không một bóng người, tôi lập tức thể hiện sự hoảng loạn để hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cảm xúc của tôi.
Tôi xoay người định chạy ra ngoài:
“Bên trong đâu có ai! Anh muốn làm gì?”
Hắn nhanh chóng chặn tôi lại, còn khóa trái cửa.
Tôi lạnh lùng cười thầm.
Hắn không phải đang khóa đường lui của tôi — mà là đang tự khóa đường sống của mình.
Hắn quay người, vẻ mặt hiện lên chút áy náy hiếm hoi:
“Nam Chi, thật sự xin lỗi. Nhưng nếu không có một trái tim khỏe mạnh, An An không sống được bao lâu… mà của em lại tương thích với cô ấy.”
Tôi lập tức hét toáng lên:
“Anh định làm gì?!!”
Thịnh Dương cầm theo một sợi dây da, từng bước áp sát tôi.
“Cho cô ấy trái tim của em, được không?”
Tôi cố lùi lại, nước mắt cố nặn ra vài giọt, trông như bị dọa phát khóc thật sự.
“Anh đang làm chuyện phi pháp đấy, muốn ngồi tù cả đời à?!”
“Camera anh đã phá rồi. Bác sĩ cũng bị anh mua chuộc. Sẽ không ai biết đâu.”
Tôi liếc về phía sau hắn, nơi một bác sĩ đang từ từ bước lại gần — gương mặt đó trùng khớp với ký ức đời trước của tôi.
Nhưng lần này, người bị bắt sẽ không phải là tôi.
Tôi đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu cười lạnh đầy giễu cợt:
“Thế à? Nhưng…camera mới chỉ tắt… sau khi anh tự khai kế hoạch của mình ra đấy.””
“Hả?”
Ngay lúc hắn sửng sốt, thuốc mê đã được tiêm thẳng vào cơ thể hắn.
“Trò chơi... bắt đầu rồi đấy.”
19
Khi Thịnh Dương tỉnh lại, Tô An An cũng đã nằm cạnh hắn.
Còn tôi, ngồi giữa hai người, tay cầm một con dao nhỏ, ánh mắt nửa cười nửa không nhìn hắn.
“Dậy rồi à?”
“Cô định làm gì?!”
Giờ thì thế cờ đảo ngược, người hoảng loạn lại là hắn.
Tôi giả vờ suy nghĩ, sau đó ngây thơ đáp lại:
“Làm chuyện mà anh định làm với tôi, nhưng chưa kịp làm.”
Thịnh Dương không ngốc, lập tức hiểu ngay ý tôi.
Hắn cố gắng vùng vẫy, muốn ngồi dậy, nhưng tay chân đều đã bị xích sắt khoá chặt.
“Đây là phạm pháp!”
Tôi bật cười, lắc đầu như thể hắn vừa nói một câu thật buồn cười.
“Anh quên rồi sao? Tôi đã nói rồi, camera chỉ tắt sau khi anh tự thú. Còn đây là bệnh viện tư nhân của Cố Hoài — tôi chỉ cần nói một câu, người ở đây đều nghe theo tôi.”
Hắn vẫn không từ bỏ hy vọng, gào lên:
“Thế còn bác sĩ đâu?!”
Tôi nhíu mày vì hắn ồn ào quá, lấy tay bịt một bên tai, rồi nói lời khiến hắn tuyệt vọng:
“Hắn nhận tiền của anh được thì nhận tiền của tôi cũng được chứ. Tôi trả gấp đôi, đâu có keo kiệt như anh.”
Tô An An bên cạnh dường như cũng bị tiếng hét làm cho tỉnh lại.
Tôi tặc lưỡi, quay sang nói với Thịnh Dương:
“Kìa, anh làm bạch nguyệt quang của mình tỉnh dậy rồi. Nhỡ đâu trái tim yếu đuối đó chịu không nổi thì sao đây?”
Tô An An mở mắt, thấy tôi thì lập tức hoảng loạn cực độ.
Tôi cười rạng rỡ, giơ dao lên vẫy:
“Hi~ là tôi đây.”
Giọng cô ta run như sắp khóc:
“Cô… sao cô còn sống?!”