5
Lúc ta xuyên qua đây đang là những ngày hè oi ả nhất.
Thời tiết vô cùng oi bức.
Thời cổ đại lại không có điều hòa hay quạt máy.
Một kẻ dễ đổ mồ hôi như ta đã bị nóng đến mức hoài nghi nhân sinh.
Mặc trên người bộ váy dài tay dài thượt này, dù cho có là lụa thượng hạng cũng không chịu nổi tiết trời này!
“Hà Diệp, tìm cho ta cây kéo.”
Hà Diệp là nha hoàn thiếp thân của Hoàng hậu từ khi mới sinh ra, một lòng trung thành hiếm có.
Nhưng xem ra bây giờ, nàng ấy quá mức tuân thủ quy củ.
“Hoàng hậu nương nương, thế này còn ra thể thống gì nữa…”
Hà Diệp thất kinh hồn vía trước hành vi của ta.
Ta cúi đầu nhìn bộ y phục đã bị cắt ngắn đến bắp tay và bắp đùi, phất tay ý bảo nàng đừng hoảng hốt.
Trời hè nóng bức mặc quần đùi áo cộc mới thoải mái chứ.
Cuối cùng ta phải cam đoan chỉ mặc thế này khi ở trong phòng và không có người, Hà Diệp mới miễn cưỡng thỏa hiệp.
Ta để trần cánh tay, vắt chân, ăn dưa hấu ướp lạnh, lại thêm có người quạt bên cạnh mới cảm thấy mát mẻ hơn một chút.
Ngay lúc ta đang mơ màng sắp ngủ, Hà Diệp nhận được thông báo, nói rằng các phi tần đến thỉnh an.
Ta giật mình, đang định chạy đi thay đồ, cửa đã bị Du Quý phi, cái đồ láu cá này, đẩy ra.
Nói mới nhớ.
Từ sau khi ta và Du Quý phi cùng nhau ăn món tôm dứa, quan hệ của hai chúng ta đã trở nên thân thiết hơn.
Nhưng tình cảnh hiện tại vô cùng khó xử.
Ta để lộ cả cánh tay và bắp đùi, cùng đám phi tần đứng đầu là Du Quý phi bốn mắt nhìn nhau.
May mắn thay trong phòng đều là nữ nhân.
Ta giả vờ bình tĩnh vơ lấy áo khoác choàng lên người.
“Các vị đến rồi à, không cần đa lễ, đều lại đây ngồi đi.”
Các phi tần ai nấy đều ngây người nhìn ta, như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới.
Mà ta cũng nhân cơ hội này quét mắt một vòng dàn hậu cung của Hoàng đế.
Chẳng trách nam nhân nào cũng muốn làm Hoàng đế.
Cái phúc được hưởng tề tựu thế này, ta là nữ nhân mà còn thèm…