“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Tôi nhìn anh, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Chồng tôi, còn sống phải thấy người, chết… cũng phải thấy xác.”
Anh im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời.
“Được.”
Anh gật đầu, trong mắt là một lời hứa nặng nề:
“Anh hứa với em.”
Anh lấy từ túi ra một phong thư và một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt lên bàn.
“Đây là tiền trợ cấp của Kiến Quốc, và… di vật của cậu ấy.”
Di vật, chỉ có một tấm huân chương bị cháy đen.
Cả người tôi chao đảo, suýt đứng không vững.
Anh theo phản xạ đưa tay ra định đỡ, nhưng đưa đến nửa chừng lại rụt mạnh về, siết chặt thành nắm đấm.
Vết sẹo dữ tợn ấy, đập vào mắt tôi đau nhói.
Từ ngày đó, Cố Trường Phong càng thêm trầm mặc.
Ngoài những cuộc họp bắt buộc, anh hầu như không ra khỏi phòng, suốt ngày nhốt mình trong đó.
Nhưng điều anh hứa với tôi, anh vẫn đang thực hiện.
Mỗi lần cho Tiểu Bảo bú, tôi đều thấy trên bàn anh trải đầy bản đồ, trên đó chi chít ký hiệu bằng bút đỏ xanh.
Tôi biết, anh đang nghiên cứu, đang tìm cách.
Anh chưa từ bỏ việc tìm Kiến Quốc.
Hôm nay, sau khi cho bú xong, tôi định về thì anh gọi tôi lại.
“Tiểu Bảo… hơi sốt.”
Anh bế con, lông mày nhíu chặt.
Người vốn luôn điềm tĩnh như anh, lúc này lại có chút luống cuống.
Tôi đưa tay sờ thử, trán thằng bé nóng rực.
“Phải đưa ngay đến trạm y tế!”
Tôi vội nói.
“Không được,” anh lập tức bác bỏ, “bác sĩ trạm y tế đi xuống đơn vị dưới rồi, mai mới về.”
Lúc này tôi cũng hoảng.
Trẻ nhỏ thế này mà sốt thì nguy hiểm lắm.
“Dùng nước ấm lau người, hạ sốt vật lý.”
Tôi nói ngay, đây là cách dân gian ở quê.
Rõ ràng anh chưa từng làm việc này, động tác vụng về lúng túng.
Tôi không chịu nổi nữa, trực tiếp lấy khăn từ tay anh.
“Để tôi.”
Tôi nhẹ nhàng cởi áo Tiểu Bảo, dùng khăn ấm lau đi lau lại khắp người thằng bé.
Cố Trường Phong đứng bên cạnh, căng thẳng nhìn chằm chằm, sự lạnh lùng trên người anh dường như bị xua tan bởi sự lo lắng trong căn phòng này.
“Mẹ nó… trước đây là bác sĩ nhi giỏi nhất.”