Chúng tôi đã chuẩn bị suốt bốn năm để cùng nhau đến Thâm thị.
Vậy mà hôm nay, trong lúc đi lấy nước, tôi lại nghe được tiếng đùa cợt từ phía anh em của anh ấy:
“Gớm, vì thực tập sinh mà dám từ chối Thâm thị, chọn ký hợp đồng với Dung thành cơ à?”
“Thế còn điều ước với cô kia thì sao? Hai người chẳng thề sống chết không rời Thâm thị à?”
Giọng của Chu Dự vang lên, nhẹ như không:
“Không sao đâu, cô ấy là kiểu người không có chính kiến mà.”
“Chờ tôi quyết xong, kiểu gì cô ấy cũng theo thôi. Dù sao ở Thâm thị, một mình cô ấy cũng chẳng sống nổi.”
Tay tôi khựng lại giữa không trung, ly nước vẫn chưa kịp đầy.
Tôi không bước vào nữa, chỉ lặng lẽ quay đi.
Hôm đó, tôi không còn hỏi anh về tiến độ xin việc, cũng chẳng nhắc gì đến kế hoạch tương lai.
Tôi tưởng mình sẽ rất đau lòng.
Nhưng không. Tôi rất bình tĩnh, mở máy nộp đơn xin việc ở Thâm thị như thường.
Tôi hiểu, có những người... sinh ra là để chia đường, chứ không phải đồng hành.
1.
Trong phòng, Trương Tuyên có vẻ khó hiểu, hỏi lại:
“Không có chính kiến á? Không giống đâu. Tôi thấy cô ấy rất có ý tưởng mà? Mấy dự án trước, không phải đều là cô ấy thức đêm làm đề án sao?”
Chu Dự khẽ cười, giọng xen chút bực dọc:
“Khung sườn và định hướng là tôi đưa ra, cô ấy chỉ là người làm theo thôi. Kêu làm PowerPoint thì còn được, chứ đến lúc ra quyết định, lần nào cô ấy chẳng nghe tôi?”
Anh ta ngừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng lạnh như băng:
“Huống hồ rời khỏi tôi, cô ấy còn làm được gì? Đến Thâm thị kiểu gì chẳng chưa đầy ba tháng là khóc lóc quay về tìm tôi. Thà tôi dắt theo luôn về Dung thành, đỡ phải để cô ấy tự dằn vặt.”
Trương Tuyên có vẻ bị thuyết phục, xuýt xoa:
“Ghê đấy anh Dự, bên trái một cô, bên phải một cô, đúng kiểu phúc trạch tề nhân!”
Tay tôi, vẫn đang cầm ly nước, khựng lại giữa không trung.
Nhiệt độ của ly nước truyền qua đầu ngón tay, nhưng lại chẳng làm ấm nổi phần lạnh lẽo đang dần lan khắp lòng ngực tôi.
Thì ra, trong mắt anh ấy, tôi chỉ là một món phụ kiện... một người không có anh thì chẳng thể sống nổi.
Tôi đứng đó rất lâu, rồi lặng lẽ quay đi.
Trở về bàn làm việc, màn hình máy tính vẫn sáng, hiện rõ bản CV tôi đã sửa đi sửa lại hàng chục lần để nộp về Thâm thị.
Từng con chữ lúc này, như đang âm thầm cười nhạo sự ngây thơ của tôi.
Tôi và Chu Dự, bắt đầu từ năm nhất đại học.
Khi ấy, chúng tôi đứng trên tầng cao nhất của thư viện trường, cùng nhìn về phía ánh đèn mờ nhòe nơi rìa thành phố.
Chu Dự nắm lấy tay tôi, mắt ánh lên những tia sáng đầy nhiệt huyết:
“Nguyện Nguyện , mình cùng đến Thâm thị nhé. Nơi đó gần với giấc mơ hơn bất kỳ nơi nào. Chúng ta đến đó, gây dựng một thế giới của riêng mình.”
Tôi gật đầu thật mạnh, trong mắt là những vì sao còn sáng hơn cả ánh đèn nơi xa.
Vì giấc mơ chung ấy, tôi từ bỏ suất học tiếp lên cao học, khước từ công việc ổn định mà bố mẹ đã sắp đặt sẵn ở quê nhà.
Chúng tôi cùng nhau cày thư viện, cùng đi thực tập, cùng thức trắng bao đêm để hoàn thành một dự án.
Tôi từng nghĩ, chúng tôi là cặp đôi đồng lòng, là tri kỷ tâm giao, là hai con người đang cùng nhau chạy về phía một tương lai duy nhất.
Tôi chưa từng nghi ngờ, trong cái gọi là “chúng ta” trong lời anh nói… liệu có thực sự tồn tại hai cá thể ngang hàng hay không.
Cho đến tận khoảnh khắc vừa rồi.
Năm giờ chiều, Chu Dự nhắn tin WeChat:
【Bé cưng, tối nay muốn ăn gì? Anh đặt trước cho.】
Tôi nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, không trả lời.
Đúng lúc ấy, điện thoại bật lên một dòng thông báo:
【Mùa tốt nghiệp cũng là mùa chia tay.】
Tôi sững người trong giây lát, rồi bật cười thành tiếng.
Cười cái câu rập khuôn mà xưa nay tôi vẫn khinh thường ấy… lại đúng đến từng chữ trong câu chuyện của chính mình.
Thì ra tôi và Chu Dự… cũng chẳng khác ai.
Tôi vuốt nhẹ màn hình. Mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Không lưu luyến, không chần chừ, tôi tiếp tục lướt các cơ hội tuyển dụng tại Thâm thị.
Tôi đã nỗ lực đến tận bây giờ, không phải để làm nền cho ai, càng không phải để theo sau ai mà chạy.