9
Quả nhiên không ngoài dự đoán, một tuần sau Trịnh Ngôn đã chịu không nổi. Anh ta chặn tôi dưới lầu.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Gương mặt tiều tụy, vóc dáng gầy gò, quầng thâm dày đặc dưới mắt. Rõ ràng là bị Hứa Viện hành cho thảm hại.
“Anh đồng ý ký đơn ly hôn.” – anh ta mệt mỏi nói.
“Đi in ra, hôm nay làm thủ tục. Thời gian một tháng chờ đợi thì chuyển tiền, sang tên, chia tài sản. À, còn cổ phần…”
“Cổ phần tôi sẽ tự giữ, tốt nhất anh đừng có nghĩ tới.”
Tôi vuốt tóc, mỉm cười:
“Hơn nữa, anh kéo dài từng ấy ngày, bản thỏa thuận trước đã vô hiệu. Đây là bản mới, anh xem đi.”
Tôi lấy từ túi ra bản hợp đồng in sẵn, đưa cho anh ta.
Anh ta đọc lướt qua, lập tức nổi giận:
“Bạch Song, em quá đáng vừa thôi! Phần lớn tiền trong nhà là tôi kiếm, dựa vào cái gì mà gì em lấy hết? Tiền gửi em lấy, nhà em lấy, tôi còn lại cái gì?”
“Trịnh Ngôn, đừng tưởng tôi ngu ngốc. Số tiền riêng trong tay anh cả trăm vạn, chỉ riêng cái dây chuyền tặng Hứa Viện, anh tưởng tôi không biết? Tôi đã điều tra rõ ràng rồi. Chúng ta nên ‘hồ đồ’ một chút để yên ổn mà chia tay. Bằng không, tôi có thể tố cáo anh tội trọng hôn, hoặc cứ kéo dài kiện tụng. Trong tay tôi đầy đủ chứng cứ, ảnh giường chiếu cũng có. Anh muốn thân bại danh liệt thì cứ thử đi?”
Ngón tay anh ta nắm chặt tờ giấy đến trắng bệch, mắt đỏ ngầu như sắp nổ tung.
Hồi lâu, cuối cùng anh ta thua cuộc.
“Được, tôi ký.”
Ký xong, chúng tôi đến thẳng cục dân chính làm thủ tục.
“Tháng sau, tôi sẽ liên lạc với anh để lấy giấy chứng nhận.”
Anh ta khẽ gật, chẳng vui vẻ gì.
“Bạch Song.”
Tôi khó hiểu quay lại.
“Dù chia tay không mấy tốt đẹp, nhưng những năm qua, cảm ơn em đã yêu thương và ở bên anh. Sau này… chúng ta vẫn có thể làm bạn, phải không?”
“Tôi làm bạn với anh chắc?”
Tôi chẳng thèm nhìn thêm, cười nhạt:
“Anh tưởng mình còn là chàng trai mười bảy, mười tám đẹp đẽ sao? Nhìn bộ dạng bây giờ đi, vừa phát tướng vừa bóng nhẫy, chuyện giường chiếu thì bất lực – có đi làm gay cũng bị chê. Anh nghĩ tôi còn tiếc nuối anh à? Nằm mơ đi.”
Mặt anh ta đỏ bừng như gan lợn, hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Tôi thì chẳng bận tâm. Tôi lập tức liên hệ môi giới, hạ giá hai mươi vạn, đăng bán căn nhà, rồi tiện thể xin nghỉ việc.
Trước đây ở lại thành phố phương Bắc này chỉ vì Trịnh Ngôn. Giờ không còn anh ta, tiền thì tôi có, sao không về quê mà hưởng thụ?
May mắn là chúng tôi chưa có con, nên việc ly hôn cũng dễ dàng hơn nhiều.
Một tháng sau, gặp lại ở cục dân chính. Nhà đã bán, 3,9 triệu chuyển thẳng vào tài khoản của tôi. Tiền bạc khiến gương mặt tôi rạng rỡ hẳn lên.
Còn Trịnh Ngôn, so với lần trước càng gầy gò, tiều tụy hơn. Anh ta nhìn tôi – trang điểm tinh tế, khí sắc bừng bừng – há miệng như muốn nói gì, cuối cùng lại im lặng.
Chúng tôi lặng lẽ hoàn thành thủ tục. Tôi vui vẻ giơ cao tờ chứng nhận màu xanh, còn anh ta thì nặng trĩu tâm tư.
Bước ra ngoài, Triệu Thận đã đợi sẵn. Anh đưa hợp đồng ra trước mặt, ung dung để tôi ký ngay trước mắt Trịnh Ngôn.
Trịnh Ngôn sững sờ:
“Triệu Thận? Sao anh lại ở đây?”
Triệu Thận không thèm ngẩng đầu:
“Ký hợp đồng với Song Song. Anh không biết à? Cô ấy đã bán hết cổ phần cho tôi rồi.”
“Cái gì??”
Trịnh Ngôn hoảng loạn lao tới định nhìn rõ, nhưng bị Triệu Thận chắn lại. Tôi ký nốt, kẹp hợp đồng vào túi.