03
Mưa xuân tí tách rơi, những gốc hoa trồng năm ngoái trong viện đang thi nhau nhú mầm, tràn đầy sức sống.
Ta chăm chú nhìn những gốc cây ấy hồi lâu.
Một gia nhân bước vào bẩm báo: “Vệ tướng quân hôm nay công vụ bận rộn, không về phủ.”
Hắn đã gần một năm nay thường mượn cớ công việc để nghỉ lại bên ngoài.
Trước kia, ta lo hắn lao lực ở nha môn, liền dặn bếp ngày ngày nấu canh bổ để sẵn cho hắn.
Giờ thì ta đã rõ, hắn ở lại không phải vì công việc, mà là ở tại phố Hồng Sơn.
Hắn càng ngày càng yêu chiều Dương Uyển Phất, đến nỗi khi nàng ghen tuông, hắn lập tức đáp ứng rằng sẽ không chạm vào ta nữa.
Hắn tìm đủ loại lý do để qua mặt ta.
Bọn họ tận hưởng những khoảnh khắc hoa cỏ, dưới ánh trăng, ở nơi ta không thể trông thấy.
Họ cuồng nhiệt bên nhau trong căn nhà trên phố Hồng Sơn.
Sự bạc bẽo của Vệ Tuân còn lạnh lùng hơn cả làn gió xuân chợt ấm rồi chợt lạnh.
Ta chỉ khẽ “ừ” một tiếng, rồi tự đưa ra quyết định.
Ta vào bếp nấu một bát canh ngọt, đích thân mang đến Lộc Minh viện.
Khi ta tới, Văn Kỷ đang chăm chú luyện chữ.
Nó năm nay đã sáu tuổi, chính thức khai tâm học chữ, được thầy ở thư viện khen ngợi là thông minh ham học.
Nhưng thầy không biết rằng, từ khi nó ba tuổi, ta đã một tay đặt nền tảng, dốc không biết bao công sức.
Trước mặt Văn Kỷ, ta và Vệ Tuân luôn đóng vai một đôi phu thê nghiêm khắc, ta là mẹ nghiêm, hắn là cha hiền.
Bởi vậy, so với ta, Văn Kỷ luôn thân thiết với Vệ Tuân hơn.
Thấy ta bước vào, Văn Kỷ lập tức ngồi thẳng lưng, càng thêm chăm chú viết chữ.
“Con à, tối nay phụ thân lại không về.”
“Thưa mẫu thân, phụ thân bận rộn công vụ, xin người đừng giận phụ thân.”
“Mưa xuân tới, khí lạnh tràn về, con viết xong thì nghỉ ngơi cho tốt. Ta sẽ đến nha môn mang áo ấm cho phụ thân.”
“Mẫu thân không cần phải vất vả. Con nghe phụ thân nói áo ấm của người vẫn để ở nha môn, chưa mang về.”
“Vậy được, ta sẽ không đi.”
Ta thấy rõ Văn Kỷ thở phào nhẹ nhõm.
Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười lạnh.
Vệ Tuân tổng cộng có sáu chiếc áo ấm, ta đã đếm kỹ, tất cả đều ở trong nhà.
Văn Kỷ rõ ràng đang giúp phụ thân nó che giấu.
Xem ra, chuyện giữa Vệ Tuân và Dương Uyển Phất, Văn Kỷ không phải không biết gì.
Hai năm nay, nó không mấy gần gũi ta, có lẽ không phải vì ta quá nghiêm khắc, mà vì nó biết được thân mẫu ruột thịt của mình là Dương Uyển Phất.
Ta đặt bát canh ngọt trước mặt Văn Kỷ.
“Uống hết canh rồi viết tiếp.”
Lúc mới đưa về, thân thể Văn Kỷ yếu ớt, nên ta luôn nghĩ cách bồi bổ cho nó.
Nó biết rõ ta thường thêm dược liệu bổ dưỡng vào đồ ăn của nó, cũng đã quen với việc ta chăm sóc riêng, nên không nghi ngờ gì, nhận bát canh uống sạch sẽ.
Ta quay lưng đi, rời khỏi phòng.
Đêm ấy, ta không sao chợp mắt.
Trong giấc mộng, ta thấy mình và Vệ Tuân thuở trẻ, từng đứng dưới cây quế cười nói. Hoa quế lả tả rơi, nhưng người yêu cười rạng rỡ bỗng trở nên dữ tợn, rút kiếm toan giết ta.
Trong mơ, Vệ Tuân hét lớn:
“Ngươi nếu thực sự hiền lương, thì nên nhường đường cho Dương Uyển Phất.”
Ta giật mình tỉnh dậy, lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Trời đã sáng.
Ta gọi Tuyết Anh thắp đèn. Vừa thay xong y phục, ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân gấp gáp.
Cửa phòng kêu “cọt kẹt” một tiếng, rồi mở ra.
Vệ Tuân bước vào.
Thấy ta đã tỉnh, hắn có chút bất ngờ.
Nhưng rất nhanh hắn lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười nói với ta:
“Y La, ta ở nha môn bận rộn suốt, mệt quá nên ngủ lại một chút. Giờ quay về trước buổi chầu để thay y phục, cũng để thăm nàng. Một ngày không gặp, ta đã nhớ nàng rồi.”
“Ngày ngày bận, đêm đêm bận, ta còn tưởng ngươi không muốn gặp ta.” Ta lạnh lùng đáp.
Vệ Tuân ngạc nhiên, nhìn ta kỹ hơn.
“Y La, nàng đang giận à?”
“Ta không nên giận sao?”
Vệ Tuân đổi giọng, vẻ mặt làm lành:
“Y La, là ta không đúng. Chờ ta bận xong đợt này, nhất định dành thời gian bầu bạn với nàng.”
Ta hừ lạnh, không đáp.
Hắn quay qua hỏi Tuyết Anh:
“Canh dưỡng sinh ta dặn nhà bếp nấu cho phu nhân, nàng có thường xuyên uống không?”
Chính thứ Thiên Nhật Hoan kia, đã bị hạ vào canh dưỡng sinh mà hắn dặn bếp nấu.
“Ngài dặn thì phu nhân ngày nào cũng uống, chưa từng bỏ qua.” Tuyết Anh đáp.
Vệ Tuân không nhận ra ý cười lạnh trong mắt Tuyết Anh, chỉ gật đầu hài lòng.
“Y La, năm đó nàng vì ta đỡ một nhát dao, vết thương quá nặng, nhất định phải dưỡng sức cho tốt, ta mới yên tâm.”
“Thôi, không nói nữa, ta ra ngoài chuẩn bị lên triều đây.”
Nói xong, hắn vội vàng định rời đi.
Lúc này, đại nha hoàn ở Lộc Minh viện hớt hải chạy tới bẩm báo:
“Phu nhân, tướng quân, không hay rồi! Tiểu thiếu gia bỗng phát sốt cao…”
“…gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Vệ Tuân lập tức sải bước tới Lộc Minh viện.
Ta cũng nhấc chân đi theo.
Tới nơi, đèn đuốc sáng trưng, các nha hoàn bà tử túc trực bên giường Văn Kỷ nín thở chẳng dám hé miệng, sợ bị trách phạt.
“Đi mời Chu phủ y tới,” Vệ Tuân lệnh cho nha hoàn đứng bên cửa.
Rồi sai tiểu tư mang ấn tín của hắn đi xin nghỉ.
Chẳng bao lâu, Chu phủ y tới, xem mạch hỏi han một lượt, cuối cùng lắc đầu bảo:
“Mạch tượng không rõ nguyên nhân, trước hết hãy hạ sốt đã.”
Đương nhiên hắn không thể nhìn ra.
Độc hạ trong bát canh ngọt là do ta dùng cổ trùng của một thánh nữ Miêu Cương tình cờ gặp ở biên giới Tây Bắc năm xưa.
Đừng nói hắn, kể cả Trương thần y có đến cũng chẳng phát hiện được.
Chu phủ y kê thuốc, dặn nha hoàn nấu rồi đút cho Văn Kỷ.
Vài canh giờ sau, Văn Kỷ hạ sốt nhưng vẫn không tỉnh lại.
“E là bị đụng chạm thứ gì.” Chu phủ y lau mồ hôi nói.
Vệ Tuân vội tìm các đại phu khác, thậm chí nhờ mối quan hệ mời cả ngự y trong cung đến.
Ai nấy cũng đều giống như Chu phủ y, chỉ biết lắc đầu.
Tiễn hết mọi người, Vệ Tuân nhìn Văn Kỷ rồi lại nhìn ta, trong mắt hắn có vẻ dò xét.
“Văn Kỷ đang khỏe mạnh, sao tự dưng lại thành thế này?”
Ta bật cười lạnh:
“Chắc là ta hạ độc Văn Kỷ rồi, phải không?”
Vệ Tuân thoáng tái mặt, giọng khô khốc:
“Y La, Văn Kỷ gọi nàng là mẹ, dù nàng có thế nào đi nữa, cũng không đời nào hại một đứa trẻ.”
“Ngươi đã cho rằng ta không phải độc phụ, vậy sao lại hỏi ta câu đó?”
Ánh mắt ta sắc như dao nhìn thẳng vào hắn:
“Hay là ngươi cảm thấy ta bình thường đối xử với nó không tốt, nên trông giống như muốn hại nó?”
“Dĩ nhiên không phải, chỉ là ta lo cho Văn Kỷ nên mới buột miệng hỏi, Y La, nàng hiểu lầm ta rồi.”
Giọng Vệ Tuân dịu xuống.
Ta nói:
“Chu phủ y bảo Văn Kỷ bị đụng chạm thứ gì, nhưng phủ tướng quân chúng ta sạch sẽ, mỗi ngày Văn Kỷ chỉ đi lại giữa phủ và thư viện, làm sao đụng chạm được gì? Có lẽ nó đang gánh nghiệp thay cha mẹ ruột mình.”
Lời ta khiến mặt Vệ Tuân trắng bệch.
Ta tiếp tục, giọng đầy vẻ mỉa mai:
“Ngày mai, ta sẽ đến chùa Hương Vân cầu phúc cho Văn Kỷ.”